Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 684: Tin nhắn di động. (2)

Chương 684: Tin nhắn di động. (2)


Diệp Trúc Lan cầm lấy chiếc màu phấn hồng, Tôn Tôn chọn cái màu ngà voi, đều thích lắm, kể cả không phải di dộng, là món đồ chơi cũng là đẹp lắm rồi, nhất là sau di động có gương nhỏ, có thể dùng làm gương soi. Diệp Trúc Lan thích lắm, nhưng rất ngại, nhỡ người ta nói mình là con gái thích vật chất thì sao? Quan trọng nhất cha mẹ hỏi trả lời thế nào? Lúc đó nói mình và Tần An là bạn bè thông thường cũng chẳng ai tin.

Tôn Tôn biết Tần An có cả công ty riêng rồi, rất nhiều tiền, món quà này không đáng kể với cậu ta, nhưng người khác không nghĩ thế, cô cũng chung băn khoăn với Diệp Trúc Lan.

Đèn đỏ trên di động chớp chớp, nhắc có tin nhắn, Diệp Trúc Lan mở ra xem:" Diệp Tử, còn nhớ sơ trung bọn mình chuyền giấy cho nhau không?", lúc đó hai người ngồi gần nhau, nhưng trong lớp làm sao dám trò truyện, đành viết giấy cho nhau, nghĩ lại, khi đó nếu không có những mẩu giấy nhỏ, đã không có ngày hôm nay. Giờ hai người không học cùng lớp, không thể truyền giấy cho nhau, nhưng có thể gửi tin nhắn..

Tôn Tôn cũng có tin nhắn "Tôn Tôn, có thích mình không?", đọc xong hết hồn gập ngay di động lại, cái này mà để Diệp Tử đọc được thì xong.

Chớp mắt cái Tôn Tôn hiểu ý Tần An, cô và Diệp Tử ở với nhau, thời gian ở riêng cùng Tần An sẽ càng ít, có thể dùng tin nhắn truyền tin cho nhau, không giống như điện thoại phải ra chỗ không người thì thầm nói chuyện, vẫn sợ người khác biết. Gửi tin nhắn thế này, trừ hai người ra không ai biết, cái đồ xấu xa đó tính toán hết cả.

- Tần An gửi gì cho bạn thế, mình xem nào?

Diệp Trúc Lan cười hì hì thò đầu sang nhìn:

- Cậu ta chửi mình.

Tôn Tôn vội nắm chặt di động, trừng mắt nhìn Tần An, dám gửi thứ tin nhắn thế này ngay trước mặt Diệp Tử, điển hình của vai phản diện trong truyện ngôn tình, bi ai nhất là cô lại thích nhân vật phản diện:

Tần An nhìn hai cô gái toét miệng cười gian như cáo:

- Giờ thì thế nào, có thích không?

- Mình thích.

Diệp Trúc Lan nhìn di động mà yêu hết sức, không lo bị chú ý như gọi điện thoại, nấp trong chăn cũng có thể gửi tin nhắn cho nhau, gửi tin nhắn cho cậu ấy, sau đó chờ tin hồi đáp, thế là cảm giác kỳ nghỉ xa nhau cũng không quá khó khăn nữa.

Câu hỏi Tần An nghe vào tai Diệp Trúc Lan thì là có thích di động hay không, vào tai Tôn Tôn thì khác rồi, cô cầm di dộng vờ ngắm nghĩa, cũng đáp một lời hai ý:

- Thích.

Hai cô gái bỏ mặc Tần An, hứng thú khám phá chiếc máy mới, chẳng mấy chốc nắm được cách gửi tin, lưu giữ, xóa tin nhắn, tin nhắn đầu tiên của Diệp Trúc Lan gửi Tần An là "Tần An, chào bạn", Tôn Tôn thì gửi "Đồ xấu xa!", sau đó lại gửi tin cho nhau, nhìn nhau cười ngốc nghếch, Tần An ghé tới nhìn bị họ ngăn cản, tuyên bố tin nhắn giống nhật ký, đều là thứ riêng tư, hai người lập hiệp ước không xem trộm tin nhắn của đối phương, sau đó cảnh cáo không cho Tần An xem trộm.

- Vì sao di động của bạn lại nặng hơn của bọn mình nhiều thế?

Diệp Trúc Lan cầm cái di động của Tần An lên ước chừng:

- Nặng thật đấy.

Tôn Tôn cũng cầm xem, di động của ba người thể tích không chênh nhau là bao, về chất liệu cũng không có gì khác biệt nhiều vậy mà di động của Tần An khá nặng.

- Ừ, lạ thật.

Tần An giờ mới để ý, phần chiếm phân lượng nhiều nhất là vật liệu lớp vỏ, ba cái đều giống nhau, vì sao cảm giác trọng lượng lại chênh lệch như vậy, có điều y là nam thích cầm đầm tay một chút, cầm di động của hai cô gái không cảm giác gì, không quá để ý.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch