Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 685: An bài nghỉ đông. (1)

Chương 685: An bài nghỉ đông. (1)



- Mà kế hoạch kỳ nghỉ của các bạn ra sao?

Diệp Trúc Lan chán ngán thở dài:

- Mình thì đại khái là theo cha mẹ tới nhà thân thích chưa bao giờ nghe tới ăn Tết, sau đó thuận tiện du lịch, nhà người ta Tết đều ở nhà quây quần đoàn tụ nghỉ ngơi, chỉ có nhà mình năm nào cũng chạy đông chạy tây, chẳng hiểu nổi cha mẹ mình thế nào.

- Lần trước đi cắm trại với bạn, Tần Thấm cứ nhớ mãi, nó nghỉ sớm, ngày nào nhìn mình chằm chằm suốt, đợi mai chị dâu mình nghỉ sẽ đưa nó đi cắm trại chơi, sau đó về tránh Thanh Sơn ăn Tết, cuối cùng là sau Tết tầm mùng 9 cùng Tôn Tôn lên tỉnh thành, ông Đỗ giục mình mãi.

Tần An đã mua phòng công tác Đại Ngu, cải tổ thành truyền thông Đại Ngu, kỳ đầu tiên Duy An đầu tư 10 triệu, Đỗ Thượng đang cấp thiết miêu tiêu số tiền này:

- Mình cũng muốn đi...

Diệp Trúc Lan càng nghĩ càng thấy mình đáng thương, chớp chớp mắt như chó con bị bỏ rơi:

- Bọn mình có đi chơi đâu, Tần An nói muốn quay quảng cáo cho công ty của cậu ấy, bảo mình đóng một người điếc.

Tôn Tôn hừ một tiếng, lần trước thì phải đóng trẻ con làm trò đáng yêu, giờ phải đóng người điếc, cô gái nào cũng có ước mơ làm diễn viên, nhưng mà đóng người điếc, lời thoại không có mấy, thê thảm:

- Vì sao lại đóng người điếc?

Diệp Trúc Lan hứng thú ngay, trở mặt nhanh hơn trở bàn tay:

- Đó là một quảng công ích, nói về một cô gái từ nhỏ không nghe được, nhưng nhìn thấy một người kéo đàn violon, cô ấy cũng muốn học. Một người không nghe được mà lại muốn học nhạc khí, khó khăn khỏi nói cũng biết, nhưng nghệ sĩ già kia kiên trì giúp cô gái, cô ấy gặp rất nhiều khó khăn và chế nhạo. Nhất là có một cô gái gia cảnh giàu có, học piano bắt nạt cô ấy, nói cô ấy lãng phí thời gian của bản thân và mọi người. Cuối cùng hai cô gái cùng tham gia vào một cuộc thi, cô gái điếc kia dùng cái đàn violon vá víu, kéo một khúc nhạc chấn kinh mọi người...

Tần An giải thích, đây là quảng cáo vô cùng có ý nghĩa, giúp Tôn Tôn tạo dựng lên hình tượng tốt đẹp, đại diện nhân vật công chúng mỹ hảo, sau khi Tần An nghe Đỗ Thượng trình bày kế hoạch này mới chịu đồng ý để Tôn Tôn quay quảng cáo:

- Cho mình đóng cô gái nhà giàu bắt nạt Tôn Tôn đi, mình toàn bị bạn ấy bắt nat, mình muốn bắt nạt lại.

Diệp Trúc Lan kéo tay Tần An làm nũng:

- Mình bắt nạt bạn bao giờ, đừng đổi trắng thay đen.

Tôn Tôn trừng mắt lên:

- Được rồi Diệp Tử, bạn nhìn nói câu này xem.

Tần An đã đọc kịch bản sơ bộ của quảng cáo:

- Cô nghĩ vịt bay được à? Một con điếc muốn học đàn, đầu óc cô có vấn đề không?

- Sao lại nói khó nghe thế, người ta đã đáng thương lắm rồi.

Diệp Trúc Lan nhăn mặt chỉ trích, tuy nghịch ngợm nhưng trong lòng cô luôn có một nữ hiệp lương thiện đầy lòng chính nghĩa:

- Đó là lời thoại, nếu bạn muốn diễn thì phải nói.

Tôn Tôn nghiêm túc nói, cô thấy mình có thiên phú diễn xuất, chẳng phải bây giờ mình đang phải diễn kịch trước mặt Diệp Tử à, diễn rất tốt, chẳng ai phát hiện ra... Nghĩ tới đó lén nhéo Tần An một cái:

- Á …

- Làm sao thế?

Tần An bị nhéo rõ đau, nhìn cái mặt tỉnh bơ của Tôn Tôn không nói lên lời:

- Hiểu.

Diệp Trúc Lan không chú ý, lẩm nhẩm lời thoại, sau đó trừng mắt chỉ Tôn Tôn:

- Cô nghĩ vịt bay được à?

- Tôi thấy vịt có thể bay...

Tôn Tôn nói dở lời thoại thì phì cười, giọng Diệp Trúc Lan vừa êm vừa ngọt, mắt mở to chẳng hung dữ mà đáng yêu hết sức, nghe cứ như một đứa trẻ con nhìn thấy con vịt không bay được chuẩn bị dương dương đắc ý nói với người khác vịt không bay được:

- Không vui, không được cười...

Diệp Trúc Lan đỏ mắt, nhào tới bịt miệng Tôn Tôn:

- Tần An cũng cười, sao lại bịt mồm mình, còn dám nói mình bắt nạt bạn.

Tôn Tôn đá Diệp Trúc Lan ra, hai cô gái đùa giỡ quen rồi, vật lộn một hồi, đầu va vào nhau, "úi" một tiếng, đưa tay sờ trán cười.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch