Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 686: An bài nghỉ đông. (2)

Chương 686: An bài nghỉ đông. (2)


"Cốc, cốc!"

Tiếng gõ cửa vang lên, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đứng tim nhận ra vừa rồi đùa nghịch quá mức, đại khái bị cha mẹ thức dậy khuya nghe thấy, Tần An nhanh như cắt kéo ba lô ném vào gầm giường rồi chui ngay vào tủ quần áo đóng cửa lại.

- Sao còn chưa đi ngủ? Hai đứa hẹn Tần An sang mai dậy sớm chạy bộ mà, đừng để người ta tới còn ngủ nướng.

Tôn Ngạn Thanh ở ngoài cửa nói:

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn cùng thở phào, may là cha, nếu mẹ thì quá nửa sẽ vặn cửa đi vào, lúc đấy thì nát... Mà Tần An đâu rồi? Tôn Tôn nhìn quay không ngờ trong tích tắc mà Tần An đã biến mất một cách thần kỳ.

- Cha, sao cha lại chưa ngủ.

- Cha bị mẹ con đuổi ra ghế sô pha rồi.

Giọng Tôn Ngạn Thanh rất đau khổ:

- Sao cha mẹ lại cãi nhau?

Tôn Tôn nhìn Tần An từ tủ quần áo mình chui ra mà nhíu mày, cứ như trộm chuyên nghiệp vậy, có vấn đề, cả chuyện hôm nay nữa, lúc nào rảnh phải chất vấn Diệp Tử, không thể dễ dãi với Tần An như thế được:

- Còn không phải vì ông ngoại con... Mà thôi, cha ngủ đây, hai đứa cũng ngủ sớm đi, đừng đùa nữa.

- Cha, cha vào phòng ngủ cho khách ấy.

Tôn Tôn vội nói, cha nằm ở phòng khách thì làm sao Tần An về được:

- Con quên rồi à, mẹ con nói màu tủ không phù hợp, sáng nay vừa sơn lại, trong đó toàn mùi sơn.

Tôn Tôn không còn gì để nói, cha ở bên ngoài không nói nữa, xem ra nằm ở ghế sô pha ngủ rồi, nhìn sang Tần An, cái mặt hí hửng chẳng có lấy chút lo lắng nào.

Thói đời chớ chê thiếu niên nghèo, Tôn Ngạn Thanh đã chứng minh Trọng Hoài Ngọc không theo nhầm người, theo lý mà nói, đáng lẽ vợ cũng cưới được rồi, bây giờ lại thành đạt, qua bao năm oán giận với nhà cha mẹ vợ cũng nên tan biến mới đúng. Nhưng làm hai mẹ con Tôn Tôn không biết làm sao là, ông cụ năm xưa nhìn lầm người đánh mất con gái vẫn không ưa gì Tôn Ngạn Thanh, Tôn Ngạn Thanh cũng quật cường chẳng chịu nhún. Hôm nay hai vợ chồng đang tình cảm, Trọng Hoài Ngọc nhắc tới chuyện bảo chồng đón cha mình tới nhà ăn Tết, nói cha già rồi không còn nhiều thời gian để tranh chấp nữa, Tôn Ngạn Thanh cũng đồng ý, nhưng mà miệng thì vẫn không nhịn được nói vài câu khó nghe, thế là bị vợ tức giận đuổi ra ghế sô pha.

Dù sao thì cha mẹ tranh cãi không phải chỉ một lần, cha cũng ngủ ghế sô pha nhiều, hôm sau sáng mai lại nịnh nọt lấy lòng mẹ thôi, Tôn Tôn không lo chuyện ấy, nhưng mà Tần An còn ở đây.

- Làm sao bây giờ?

Tần An đan hai tay ra sau gáy, thoải mái ngả người dựa vào thành giường, làm bộ mặt khó xử rất không thật:

- Cậu bảo phải làm sao?

Tôn Tôn tức giận nhìn y, bây giờ là mùa đông, sàn gỗ rất lạnh, không thể để Tần An nằm dưới đất được, cô ân hận vì lúc nãy mềm lòng cho Tần An vào phòng, nếu nói xa hơn, ân hận từ cái ngày nhận lời Tần Hoài kèm cặp Tần An cơ:

- Hay là... Hay là hôm nay Tần An ngủ ở đây...

Diệp Trúc Lan mặt đỏ rực, hai ngón tay quấn vào nhau, lí nhí:

- Dù sao cũng không phải là lần đầu.

Tôn Tôn giận tới quay đầu sang bên không nhìn hai người này nữa, lần đó ba người họ uống say, hồ đồ thế nào ngủ chung giường, sau đó dậy sớm, kết quả mắt mọc hột cườm, Diệp Tử cái nha đầu hư hỏng này còn đưa tay nghịch... thế mà, thế mà còn dám nhắc lại.

Có chuyện gì hoang đường hơn thế này không? Ngay cả tiểu thuyết cũng không ai có vấn đề mà đi tả thế này hết, hai cô gái tuổi không lớn, cùng đứa con trai tuổi không lớn ngủ cùng nhau, nghĩ thôi Tôn Tôn thấy quan niệm đạo đức và giới hạn tình cảm của mình đang sụp đổ ầm ầm, tất cả là vì cái tên xấu xa đó.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch