Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 689: Phần thưởng của chú. (1)

Chương 689: Phần thưởng của chú. (1)



- Thực sự không nguy hiểm gì chứ?

Lý Thục Nguyệt thực ra còn chút lo lắng, chạy ra chỗ hoang vu không người rồi dựng cái lều ngủ có gì hay đâu? Nhưng Tần Thấm nằng nặc đòi đi, mà cô hứa rồi, cô không muốn thất hứa với con:

- Yên tâm, có em mà.

Tần An vừa ăn mỳ vừa thuận miệng đáp:

- Có con nữa, con là gấu, sẽ đánh đuổi thú dữ bảo vệ chú và mẹ.

Tần Thấm cũng đứng lên đảm bảo, lòng nghĩ, mẹ thật nhát gan, đến Tần Thấm còn không sợ:

- Hay gọi thêm vợ chồng Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác?

Lý Thục Nguyệt nhìn hai chú cháu, cảm giác không đủ yên tâm kiến nghị:

- Đúng thế, vậy mà em không nghĩ ra sớm.

Tần An vỗ đầu, lại không giống như đi hẹn hò cùng Diệp Tử, đi chơi thì tất nhiên càng đông càng vui, quan trọng có Vương Hồng Kỳ sẽ an toàn hơn, chuyện sinh tồn nơi hoang dã và đi săn thì Vương Hồng Kỳ càng sở trường, dù gặp phải sói hay lợn rừng cũng có thể đối phó:

Lý Thục Nguyệt vui vẻ đi gọi điện cho Liêu Phác, Liêu Phác đang làm giáo viên ở nhà trẻ gần đó, nhà trẻ đã nghỉ đông, nghe nói đi cắm trại là hưng phấn ngay, dù sao cô mới hai mươi, còn rất nhiều tâm tính thiếu nữ, nghĩ tới cùng chồng tới bầy trời đêm đầy sao, ngồi dựa vào nhau bên đống lửa cháy rừng rực, lãng mãn vô cùng.

Thế là mọi chuyện được nhanh chóng thông qua.

Liêu Phác đi siêu thị chuẩn bị đồ ăn, Vương Hồng Kỳ kiếm ít trang bị an toàn, hai bên hộp họp rồi cùng lái xe vào núi.

Vương Hồng Kỳ nói hắn mang theo hai khẩu súng săn, có một khẩu nòng lớn, không phải bắn ra đặn sắt như sơn dân, mà là bắn đạn thật, chỉ một phát là hạ được lợn rừng, đem so ra thì kể cả cái ná nano của Tần An cũng là thứ đồ chơi trẻ con không đáng nói. Người như Vương Hồng Kỳ có khứu giác độc đáo, dễ dàng tìm được tầng lớp màu xám mà người bình thường cả đời không tiếp xúc được.

Xe Santana và Audi không phải là loại xe thích hợp mang theo trang bị cắm trại, song khoang sau và cốp xe không nhỏ, hai xe chứa dầy lều bạt, chăn đệm, thiết bị an toàn.

- Sao em không gọi Tôn Tôn cùng đi chơi?

Lý Thục Nguyệt lái xe, hỏi Tần An bế Tần Thấm ở ghế phụ:

- Em có rủ đấy chứ, nhưng cô ấy phải làm bài tập, tính Tôn Tôn là thế, không làm xong bài tập là không đi chơi.

Tần An nhún vai, Tôn Tôn tuy bị y và Diệp Trúc Lan cải tạo rất nhiều rồi, nhưng vẫn rất nguyên tắc, nhờ thế giúp cô kháng cự được nhiều cám dỗ, rất đáng khâm phục, song hoàn toàn hoàn toàn không phù hợp với giới giải trí:

Tần Thấm nghe mẹ và chú nói chuyện bài tập, mắt đảo loạn lên, im thin thít, còn cúi đầu xuống như muốn thu mình nhỏ lại hết mức có thể.

- Tần Thấm, đã làm bài tập nghỉ đông chưa thế?

Tần An lập tức phát hiện ra hành vi khác thường này, bế Tần Thâm xoay lại đối diện với mình, ôm lưng cô bé:

- Sao thế, không trả lời câu hỏi chú mà mắt cứ láo liên vờ không nghe thấy là sao?

- Cháu sẽ làm.

Tần Thấm trả lời cực kỳ có kỹ xảo, nó mới chỉ làm một ít thôi, vì biết sắp đi chơi, không kiên nhẫn làm bài được:

- Bao giờ mới làm?

Tần An xem bài tập của Tần Thấm rồi, so với hồi nhỏ y phải tập viết tới mấy trang giấy, bài tập của Tần Thấm rất ít:

- Về rồi cháu làm.

Tần Thầm nhào vào lòng chú làm nũng:

- Chú, cháu làm xong bài tập thì phải thưởng nhé?

- Bài tập là bắt buộc phải làm, không mặc cả, không có phần thưởng.

Lý Thục Nguyệt nghiêm mặt nói:

- Con xin chú, có phải xin mẹ đâu.

Tần Thấm phung phịu, má phồng lên thành bánh bao nhỏ:

- Được, Tần Thấm muốn thưởng gì?

Tần An thì thầm hỏi:

Tần Thấm chớp mắt, con ngươi đen láy đảo từ bên này sang bên kia, có vẻ nghĩ không ra, nó muốn gì chú đều mua cho rồi, muốn đồ chơi có đầy cả một phòng, muốn kẹo thì ra hiệu chọn gì cũng được, mang tới lớp chia cho cả bạn học, dụng cụ học tập của Tần Thấm là đẹp nhất, quần áo cũng đẹp nhất, muốn gì bây giờ?

- Em xem, do em chiều đấy, muốn cái gì có cái đó, giờ nó không biết nó muốn cái gì nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch