Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 690: Phần thưởng của chú. (2)

Chương 690: Phần thưởng của chú. (2)


Lý Thục Nguyệt có chút giận, đây là điều cô không hài lòng nhất về Tần An, nuông chiều quá độ:

- Thưởng thích hợp tốt mà chị.

Tần An biện giải, y cũng biết mình hơi quá chiều Tần Thấm, lại cho rằng anh cả không còn, Tần Thấm vốn thiệt thòi, chiều thế nào cũng chưa đủ:

Tần Thấm nghĩ mãi, cuối cùng reo lên:

- Cháu muốn được thưởng giống chị Diệp Tử.

- Chị Diệp Tử muốn thưởng gì?

Tần An nghi hoặc:

- Muốn hôn môi.

Tần An đỏ măt, quay sang nhìn trộm chị dâu.

- Em thấy chưa, dạy hư cả trẻ con rồi, đừng tưởng chị sẽ không đánh em.

Lý Thục Nguyệt mặt lạnh tanh:

- Tần Thấm, mẹ dạy con thế nào, không được cho con trai hôn môi.

Tần An nhớ rồi, hôm đó vừa công bố thành tích thi cuối kỳ, nghe nói Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đều thi rất tốt, Lý Thục Nguyệt gọi tới khao thưởng. Ăn cơm xong Tôn Tôn giúp chị dâu rửa bát, Tần Thấm gặm chân gà ở phòng khách, Tần An và Diệp Trúc Lan ở trong phòng không đóng cửa, Diệp Trúc Lan thành tích xếp trên cả Tần An muốn thưởng, Tần An hôn cô, đại khái bị Tần Thấm nhìn thấy...

- Chú là con trai à?

Tần Thấm thấy chú là chú mà, còn con trai là bọn ngốc hay giật tóc con gái ở lớp:

- Chú là con trai lớn lên, chú béo và chú Tôn Pháo cũng thế, con trai ở lớp Tần Thấm cũng là con trai, cái miệng nhỏ của Tần Thấm không được cho bất kỳ con trai nào hôn hết.

Tần An hết sức nghiêm túc dạy bảo Tần Thấm:

- Thế sao miệng nhỏ của chị Diệp Tử lại có thể cho chú hôn?

Tần Thấm tủi thân:

- Chú thích chị Diệp Tử hơn cháu.

- Vì chị Diệp Tử là người lớn, con gái lớn lên có thể cho con trai hôn.

Tần An toát cả mồ hôi, Tần Thấm lớn rồi, sau này phải cẩn thận hơn mới được:

Tần Thấm chỉ mẹ:

- Mẹ cũng lớn rồi đúng không ạ...

- Hai chú cháu ngứa mông rồi phải không, thích nói năng linh tinh cái gì thế hả?

Gò má trắng trẻo của Lý Thục Nguyệt đỏ lên vội nạt ngang lời con gái:

Tần Thấm bịt ngay lại mông, rúc vào lòng chú như đà điểu, không dám thắc mắc nữa, Tần An cũng im thin thít, quả nhiên nắm đấm là đạo lý tốt nhất.

Xe đi tới dưới Đại Hùng Sơn, trời lạnh hơn không ít, không khí đậm mùi hơi nước từ sông thổi tới, chỗ Tần An từng cắm trại vẫn còn chút dấu vết lờ mờ, Vương Hồng Kỳ đi quanh một vòng gật đầu khen:

- Boss chọn chính xác, khô ráo, khuất gió, cách cỏ tranh khá xa, không lo hỏa hoạn, chúng ta cứ cắm trại ở đây đi.

Lý Thục Nguyệt và Liêu Phác dọn dẹp những thứ lặt vặt xung quanh.

Tần Thấm ngửa đầu nhìn Đại Hùng Sơn còn cao hơn cả Đại Thanh, hét lớn:

- Núi thật cao.

Sau đó hưng phấn đi nhặt một cành cây dài, lục lọi hành lý kiếm được một sợi dây buộc vào cành cây, ném xuống sông câu cá, Tần An vội vàng bế Tần Thấm về, bắt đứng im một chỗ không được đi lung tung.

Tần Thấm sống ở trấn Thanh Sơn tới bốn tuổi, trẻ con chẳng hề có tâm tình nhớ quê, nhưng ấn tượng không quá rõ ràng về Đại Thanh Sơn và sông Thanh Thủy khiến nó rất thích Đại Hùng Sơn và sông Vũ Thủy, nhặt đá cuội trắng mịn ném ào ào xuống sông, ngắt một cọng cỏ vừa ngậm vừa hát vừa chạy, đôi mắt to mắt nhìn Đại Thanh Sơn đầy háo hức, không biết bên trong đó có quái vật gì.

Dựng lều cùng bố trí các biện pháp an toàn xong, do địa thế, hai nơi thích hợp dựng lều cách nhau hơi xa một chút, lều của Tần An nằm sát bên mẹ con Lý Thục Nguyệt, còn lều vợ chồng Vương Hồng Kỳ cách hơi xa.

Vương Hồng Kỳ cũng là cao thủ làm thịt nướng, bắt đầu bận rộn làm bếp, mặc dù Tần An mang theo than củi, Lý Thục Nguyệt vẫn đi nhặt củi khô, Liêu Phác mang bàn chải ra sông rửa nồi.

...

Tác giả là ông bố đơn thân nuôi con nhỏ có khác, tả Tần Thấm rất sinh động.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch