Tần Thấm nhìn Tần An cũng cầm một cái que có dây giống mình thì biết ngay chú định làm gì:
- Biết, Tần Thấm có biết đào hố không?
Tần An nói chuyện với trẻ con ngữ khí cũng chẳng khác chúng là bao, vì thế mà trẻ con không kháng cự thích thân thiết với y:
- Đào hố làm gì ạ?
Tần Thấm có một bộ đồ chơi nghịch cát, gồm xẻng và xe đẩy, chú mua cho, chú nói trẻ con biết nghịch cát nghịch bùn mới thông minh:
- Nuôi cá, chúng ta hợp tác, chú câu cá, Tần Thấm đào hố, cá câu được cho vào hố Tần Thấm làm, tôi nay làm canh cá được không?
Tần An ném phao câu xuống sông, hôm nay y mang cần câu lớn, mười mấy năm sau cùng bọn Tôn Pháo tới đây mà còn câu được cá lớn gần mười cân nữa là bây giờ, song loại đó cũng khó câu lại hiếm, Tần An càng hi vọng câu được mấy con cá diếc, cho củ cải vào nấu canh, nghĩ thôi mà miệng toàn nước miếng rồi... Thực ra canh đó càng thích hợp cho Diệp Tử, lần trước gặp tai nạn, chơi không đã, lúc này có cả Diệp Tử thì vui lắm đây, vừa câu cá vừa cười như thằng ngốc.
Tần Thấm rất thích đào hố, vội vàng bận rộn, bới đống đá cuội bên sông ra, lấy cái xẻng nhỏ bắt đầu đào.
- Lửa lớn quá, cho ít củi thôi.
Liêu Phác thét một tiếng chạy đi, cô đang cho nước vào nồi thì lửa bùng lên, làm cô giật mình:
- Có sao không?
Vương Hồng Kỳ chạy tới kiểm tra trán vợ, có mấy sợi tóc bị cháy:
Lý Thục Nguyệt thấy hai vợ chồng họ nhóm lửa đun nước cũng rất ân ái không tham gia nữa, đi tới bên cạnh Tần An, lặng lẽ nhìn nước sông mùa đông hơi cạn, chảy sàn sàn:
- Vương Hồng Kỳ nhiều hơn Liêu Phác một giáp phải không?
- Chính xác là mười ba tuổi ạ, điển hình vợ trẻ chồng già, nhưng chú Vương sức khỏe rất tốt, có thể ứng phó được.
Tần An ngoạc miệng cười, tác hợp cho đôi này là chuyện y đắc ý nhất rồi:
- Nói linh tinh gì thế, Tần Thấm bị em làm hư đấy.
Lý Thục Nguyệt đỏ mặt rời đi:
Mình nói cái gì chứ? Vương Hồng Kỳ tuy nhiều tuổi chút nhưng thời trẻ nhập ngũ, bây giờ vẫn chăm chỉ rèn luyện, chăm sóc gia đình không thành vấn đề, không giống nam nhân bình thường còn già nhanh hơn nữ nhân cùng tuổi, khiến chị Liêu Phác phải chăm sóc... À, chị dâu hiểu lầm rồi, mà cũng đúng, nữ tử thành thục như chị dâu, không nghĩ tới phương diện đó mới là lạ, chẳng mấy chốc đã gần hai năm, chị dâu hẳn tịch mịch...
- Chú, chú, có hố rồi, chuẩn bị thả cá thôi.
Tần Thấm reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Tần An:
- Có ngay, có ngay.
Không lâu sau Tần An câu được con cá diếc đúng nguyện vọng, béo lắm, phải tới nửa cân, cho vào cái ao nhỏ bên cạnh.
Tần Thấm tất nhiên còn chưa có cái bản lĩnh ấy, ao là do Liêu Phác đào giúp, nhưng Tần Thấm vẫn chiếm hết công lao, nó xếp đá cuội xung quanh rồi chạy đi khoe công với mọi người. Tần An cho cá vào ao, Tần Thấm ở bên cầm que trông coi, thi thoảng thêm nước, cầm que chọc cá bơi tới vị trí nó chỉ định, khuấy nước trong ao đục ngầu.
Buổi trưa mọi người ăn thịt nướng, hai cô gái mang theo rất nhiều rau, không cho hai nam nhân ăn thịt nướng không, viện ra đống lý do, làm họ cảm giác mình ăn rau còn nhiều hơn thịt, chẳng ngon gì cả. Ăn xong nghỉ ngơi một chút, Tần An và Vương Hồng Kỳ mỗi người mang một cây súng săn vào núi, Tần An vẫn mang ná, y dùng quen món này hơn, súng săn chỉ để đề phòng thôi.
Tần Thấm còn quá nhỏ chưa thể leo núi, huống hồ tham gia hoạt động này có nguy hiểm nhất định, nên ở lại bên sông, còn dặn chú săn được quái vật không được giết chết nhớ mang về cho nó đành đòn.
Không có Diệp Trúc Lan phá đám, Tần An phát huy xuất sắc, ná bắn vừa nhanh vừa chuẩn làm Vương Hồng Kỳ cũng ngạc nhiên mượn chơi, kết quả vào núi ba tiếng, hai người mang về một con gà rừng to, một xâu ban cưu, gà thì mai làm gà ăn mày, ban cưu thì làm thịt sấy. Thú thì săn được con thỏ béo múp.
Tần Thấm cầm que đi vòng quanh đám "quái vật" mà chú bắt về, thi thoảng chọc chọc mấy cái, quái vật nhỏ quá, không lợi hại lắm, làm nó thất vọng. Song Tần Thấm cũng lý giải được, quái vật trong núi thấy chú mình lợi hại như thế đều biết sợ mà trốn đi rồi, giống như khi mẹ muốn đánh đít Tần Thấm, Tần Thấm trốn vào lòng chú vậy.