Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 693: Không dám ngủ một mình. (1)

Chương 693: Không dám ngủ một mình. (1)



Gió núi thổi ù ù, Lý Thục Nguyệt hai tay nâng cốc trà nóng nghe Tần An giải thích, nhìn cốc trà, yên tâm hơn nhiều:

- Vậy mô hình trà lâu ở huyện Phong Dụ rất thành công, chúng ta cứ mang nguyên vẹn tới đây cũng được, dù sao đó là sản nghiệp chính, cũng là cái gốc đi lên của Lạc Thần, chỉ cần phát triển nó là không lo gì.

Tần An chợt nảy ra một ý:

- Chỉ có điều nên có tên mới, chúng ta có thể gọi là Thấm Viên, Thấm trong Tần Thấm, chị thấy sao?

- Thấm Viên à? Nghe rất có cổ vận, không biết có điển cố gì không?

Liêu Phác dựa đầu vào vai Vương Hồng Kỳ lẩm nhẩm:

- Tên của Tần Thấm rất có ý nghĩ đấy.

Người làm ăn dùng tên con mình đặt cho sản nghiệp rất nhiều, Lý Thục Nguyệt rất thích tên này, vuốt ve khuôn mặt tròn xoe của Tần Thấm đang ngủ say trong lòng, mặt đầy tự hào:

Đông Hán Minh đế phong con gái là Thấm Thủy công chúa, Minh Đế sủng nhất là công chúa này, vì kiếm một nơi thích hợp cho Thấm Thủy công chúa xinh đẹp điển nhã cư trú, Minh Đế đích thân đi khắp sông núi, cuối cùng dừng lại ở bờ bắc sông Thấm, sai bách quan giám sát, dùng vạn dân trong vòng một tháng xây thành Thấm viên làm của hồi môn cho công chúa.

Tên của Tần Thấm do ông nội đặt, rất có ý nghĩa, Tần An mượn cái tên Thấm Viên trong điển cố này đặt cho trà lâu vô cùng thích hợp.

Tần An nghe chị dâu giải thích cho Liêu Phác xong thì nhe răng cười:

- Còn có một ý nghĩa nữa, tương lai nếu có ai cưới được Tần Thấm nhà ta, lấy đi món hồi môn này, nghe tên Thấm viên là biết chúng ta cưng Tần Thấm ra sao, sẽ phải yêu thương chiều chuộng nói.

- Chỉ em cứ chiều nó như thế sợ sau này Tần Thấm cũng không khác gì công chúa, kiêu căng quen, người khác không chịu nổi.

- Chị quá lo rồi, có câu nhìn trẻ be tuổi biết khi về già, em nghĩ Tần Thấm dù được chú nó chiều chuộng cũng sẽ không đến tệ đâu, một đứa bé có đồ ăn đồ chơi biết chia cho người khác thì không thể hư được.

Một tháng qua Tần An đi thi, Tần Thấm được gửi ở chỗ Liêu Phác rất nhiều, cô rất hiểu tính Tần Thấm:

- Em đã bảo chị mà.

Tần An có người ủng hộ thì được thể nói:

- Em cũng bớt bớt đi.

Lý Thục Nguyệt lườm y một cái:

Trò chuyện thêm một lúc nữa Vương Hồng Kỳ tạm biệt về lều, lửa đã được giảm bớt xuống chỉ còn đốm nhỏ.

- Tần Thấm uống nhiều nước quá, trước khi ngủ không đi tiểu, thế nào cung đái dầm.

Lý Thục Nguyệt thở dài, Tần Thấm càng lớn càng nghịch, mỗi ngày một thêm hiếu động, nếu chỉ một mình cô, sợ trông nó thôi cũng đủ mệt nhoài rồi, bây giờ nhìn con yên tĩnh ngủ, lại yêu thương vô hạn, nhìn Tần An trìu mến dùng ngón cái vuốt khẽ trán Tần Thấm, có người chú yêu thương như vậy, kể cũng không có gì để oán tránh nữa.

- Chị cứ đi ngủ đi, để em trông Tần Thấm.

Lý Thục Nguyệt gật đầu, đứng lên đi về lều, chỉ là đi được vài bước nhìn phía trước tối om om, lều chỉ thấy được bóng dáng lờ mờ, nghĩ tới cảnh ngủ một mình trong đó, cô sợ run người, quay lại bên đống lửa.

- Sao vậy chị?

Tần An ngạc nhiên:

- Chị chưa muốn ngủ... đợi Tần Thấm một chút.

Lý Thục Nguyệt ngập ngừng một chút quay lại, ngồi xuống cầm que cời cho lửa cháy mạnh hơn:

Tần An mới đầu không chú ý, một lúc sau thấy chị dâu cứ thi thoảng lại nhìn quanh quất, đoán ra:

- Hay để tối nay em ngủ với chị và Tần Thấm?

Lý Thục Nguyệt nắm chặt tay, chị dâu với em trai chồng luôn dễ khiến người ta suy tưởng phương diện ái muội, cô muốn từ chối, song Tần An vô tư như thế, mình nghĩ linh tinh gì chứ, huống hồ còn có Tần Thấm, khẽ gật đầu.

Dội nước dập tắt lửa, chỉ còn lại một màn đêm bao la, Đại Hùng Sơn nguy nga đứng sừng sững, ẩn nấp trong bóng đêm như hung thú, thi thoảng đêm tối tưởng chừng có con mắt xanh lè chớp chớp, làm Lý Thục Nguyệt bỏ hết băn khoăn, cầm đèn pin theo sát sau Tần An.

Tần An đặt Tần Thấm vào bên trong túi ngủ, Tần Thấm cảm nhận được mắt nhắm nghiền mà tay khua khoắng tìm kiếm:

- Chú, chú đâu rồi?

- Chú đây, Tần Thấm ngoan ngủ đi nào

Tần An ngồi xuống dỗ dành:

- Ừm, em ra ngoài trước đi, để chị trông Tần Thấm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch