Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 694: Không dám ngủ một mình. (2)

Chương 694: Không dám ngủ một mình. (2)


Lý Thục Nguyệt nói nhỏ:

Tần An gật đầu, chị dâu ngại không cởi quần áo trước mặt y, dù mùa đông áo trong rất dày, nhưng với nữ nhân truyền thống như chị dâu cởi quần áo trước mặt nam nhân vẫn rất xấu hổ.

Vừa rồi lều liền nghe thấy tiếng loạt xoạt, Tần An vỗ mạnh má để khỏi sinh bất kỳ liên tưởng gì, đi về lều lấy túi ngủ của mình, lều Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác còn sáng đèn, đang thì thầm tâm sự, đợi chị dâu kéo khóa lều liền chui vào.

Lý Thục Nguyệt đã chui vào túi ngủ nằm cùng Tần Thấm, Tần An cởi quần áo, đặt bừa bên đầu, quần áo chị dâu lại gấp rất tử tề, chỉ là nhìn thấy cái dây màu vàng ngà, hình như là dây áo lót, tức thì nóng mặt, chẳng trách nào trong lều có mùi thơm dễ ngửi, đồ lót của nữ nhân cởi ra luôn có mùi vị rất đậm.

Tần An chui vào túi ngủ, cái lều không lớn im phăng phắc, không khí trong lều có chút thiếu tự nhiên, đặt tay nút tắt bóng đèn:

- Chị, em tắt đèn nhé.

- Ừ, ngủ ngon.

Một tiếng "tách" nhỏ, lều tối om, Tần An ngáp một cái, túi ngủ rất nhanh ấm lên, khoan khoái nhắm mắt lại, nhưng vừa mới lim dim thi nghe thấy tiếng kêu nhỏ rồi bên cạnh có người cử động.

- Sao thế chị?

Tần An vội bật đèn hỏi:

Lý Thục Nguyệt đã chui ra khỏi túi ngủ, vừa giận vừa bất lực nhìn Tần Thấm vẫn ngủ không biết gì:

- Chị đã nói rồi, uống nhiều canh như thế thì đừng uống nước hoa quả, nó cứ lén lút uống cơ, bây giờ đái dầm ướt hết rồi.

Thế này thì phiền rồi, có điều không phải lúc giáo dục Tần Thấm, Lý Thục Nguyệt bế Tần Thấm ra, cởi quần ướt sũng, Tần An lấy khăn lông lớn bọc lại, đặt vào túi ngủ của mình, Tần Thấm làm chuyện xấu không ngờ chẳng quấy khóc, chóp chép miệng vài cái rồi ngủ tiếp.

Lý Thục Nguyệt càng nghĩ càng giận, nhìn Tần Thấm hồn nhiên không biết sáng mai cái mông mình sẽ gặp họa, buông một tiếng thở dài:

- Em ngủ trước đi, chị đốt lửa hong túi ngủ.

Tần An làm sao ngủ được, chị dâu ngủ một mình trong lều còn chẳng dám nữa là, mặc quần áo vào ra ngoài đốt lửa lên, ném thêm nhiều than củi, lửa cháy rất vượng:

- Không cần khô hẳn đâu chị, đợi tàm tạm trải khăn lông lên là không sao. Chị ngủ trước đi, lát nữa là khô em mang vào.

- Được rồi, còn cần khách khí với chị à, nhìn kìa, chỗ em hơ không đúng.

Lý Thục Nguyệt ngồi xuống cầm lấy túi ngủ trong tay Tần An:

Tần An ngồi ở bên cạnh, cầm que cời lửa, nghe tiếng than nổ tí tách, nhìn khuôn mặt chị dâu bị lửa chiếu hồng hồng, cái mũi nho nhỏ, bờ môi trên hơi cong lên cứ như muốn thổi cho túi khô nhanh vậy, rất là đáng yêu.

- Nhìn gì thế?

Giọng Lý Thục Nguyệt hơi mang âm mũi giận dỗi, nữ nhân nào bị nhìn như thế chẳng xấu hổ, chị dâu cũng không thể thản nhiên để y ngắm nhìn như vậy:

- Chị, chị thật xinh đẹp.

Tần An nghiêng đầu nhìn, nhớ tới lần đầu tiên gặp chị dâu, nghe xung quanh xôn xao bàn tán con dâu của Tần gia cực kỳ xinh đẹp, khi đó y có nói với chị dâu, tương lai sẽ lấy vợ xinh đẹp như chị, nhưng mà phải có nốt ruồi mỹ nhân, vì tiên nữ trong Tây Du Ký đều có:

- Để giành mồm mép cho Diệp Tử và Tôn Tôn ấy.

Lý Thục Nguyệt nguýt một cái, song đắc ý cười khe khẽ, ánh mắt Tần An thong sáng tự nhiên, khen cô xinh đẹp chỉ vì cô xinh đẹp thôi, không liên quan tới bất kỳ điều gì:

Nói tới hai cô gái, Diệp Tử đến Hành Thủy một cái là gọi điện cho Tần An làm nũng để y an ủi một hồi mới chịu, Tần An gửi tin nhắn cho Tôn Tôn, cô không trả lời cái nào cả, cơ mà tại y gửi toàn tin không đứng đắn, bị ngó lơ cũng là bình thường.

- Á á....

Đột nhiên gió truyền đến tiếng trên rỉ, Tần An ngạc nhiên quay đầu, phát hiện lều xa xa hiện lên bóng người rõ ràng chiếu lên lều, qua đường nét mượt mà kia có thể nhận ra, Liêu Phác không mặc gì cả.

Tiếng rên đã cố áp chế, không lớn, nhưng giữa đêm khuya ở vùng hoang dã vắng lặng này, nghe khá rõ.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch