Vì sao chị dâu lại làm thế? Chẳng lẽ chị cố tình? Tần An không khỏi sinh ra suy nghĩ này, anh cả đã mất gần hai năm, chị thiếu vắng nam nhân hai năm rồi, mà chị còn trẻ trung, tràn đầy nhựa sống như thế.
Người nóng lên, Tần An cảm giác như tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đêm khuya tĩnh lặng hơi thở nặng nề của y nghe rất rõ... hơn nữa y nghe thấy những hai hơi thở, cổ họng khô cong, y cố gắng đè nén, song mỗi lúc càng thấy khó kiếm soát, toàn thân rạo rực, lúc này trong lòng y không phải là chị dâu nữa, là nữ nhân mê người, là quả mật đào chín mọng, chỉ cần khẽ cắn một cái là sẽ chảy ra dòng nước ngọt lịm thấm vào tận tim.
Từng làn hương thơm tựa như hoa lan luồn vào khoang mũi khiến Tần An như mê như say, mũi đưa tới, rẽ mái tóc sau đầu cô, dán vào gáy cô tham lam hít hà, càng ngửi càng khó dằn lòng, đầu nóng lên tay cứ thế lặng lẽ lần xuống phía dưới áo ngủ của Lý Thục Nguyệt, như rắn nước tiến vào, dán lên cái bụng bằng phẳng nhẵn mịn ấy.
Tuyệt vời, đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu Tần An lúc bấy giờ, máu rần rật chảy lên não, khoái cảm che lấp hết lý chí, tay xoa nhẹ một cái.
"Á!" Cả Lý Thục Nguyệt người run rẩy, không kìm được phát ra tiếng hô khẽ, Tần An bừng tỉnh, không dám có thêm bất kỳ động tác nào nữa, nhưng tay vẫn không rời tay ra.
Im phăng phắc.
Không ngờ rằng chỉ vì một lúc yếu lòng không phản ứng kịp thời mà khiến chuyện đi xa như thế này.
Tần An dần dần lấy lại lý chí lại lặng lẽ rút tay ra khỏi áo ngủ của chị dâu, dục vọng lui đi như bị dội nước lạnh, ngập ngừng:
- Chị …
- Được rồi.
Lý Thục Nguyệt khẽ thở phào, biết đứa em Tần An luôn kính yêu mình đã quay lại, vừa rồi, có thể nói lỗi của cả hai, cân nhắc một lúc dặn dò Tần An, bình thường cô ngại ngùng không nói chuyện này với Tần An, có câu một giọt tinh mười giọt máu, đó không phải lời mê tín, cô cũng tự an ủi Tần An còn nhỏ, nhưng hôm nay cô biết Tần An thực sự lớn rồi, lúc thế này chẳng sợ xấu hổ hơn nữa:
Sau này em và Diệp Tử, Tôn Tôn ở cùng nhau... Bớt bừa bãi, không có lợi cho sức khỏe đâu.
- Em ở cùng các bạn ấy... không thể này.
Tần An miệng lúng ba lúng búng, không ngờ chị dâu lại quay sang nói chuyện này, y cũng không muốn ở trước mặt chị dâu mang hình tượng xấu, cũng chỉ thi thoảng cùng Diệp Tử làm ít chuyện xấu, ôm nhau, hôn nhau sờ một chút rồi thoải mái ngủ, với Tôn Tôn càng thuần khiết:
- Vậy mà dám làm thế với chị?
Giọng Lý Thục Nguyệt đột nhiên thay đổi:
- Không phải em cố ý... chị cứ cử động.. Nếu không em cũng...
Tần An cuống quít giải thích, kỳ thực y còn muốn nói thêm, đã định thức bên ngoài rồi:
- Vậy là tại chị à? Thế cái lần ở tỉnh thành thì sao?
Không ngờ càng nói càng tệ, Tần An im thít, chị dâu hình như giận thật rồi, nhưng trách được y sao? Có lẽ, có lẽ nếu chị dâu không xinh đẹp như thế, không đối xử tốt với y như thế, hai người đã không xảy ra nhiều chuyện xấu hổ như thế? Tần An bỗng thấy, sự ái muội giữa chị dâu và em chồng hoàn toàn không phải do lời ra vào do người ta đồn thổi, một số chuyện cho dù trong lòng không hề có ý đó, nhưng làm ra lại khiến người ta chột dạ. Chị dâu trẻ trung mất chồng, mình thì chẳng nhỏ nhít gì, dù quan tâm tới nhau thế nào, yêu quý thế nào cũng nên giữ khoảng cách, thân thế nào chăng nữa thứ cần tị hiềm phải tỵ hiệm, như hiện giờ, có thích hợp không?
- Chị, em xin lỗi, sau này không dám nữa.
Bất kể thế nào cũng là mình sai, Tần An không kiếm cớ nữa:
- Biết sai là tốt.
Lý Thục Nguyệt vừa rồi thực sự có chút tức giận, cô cũng không hiểu vì sao, đêm hôm nay mọi thứ đều không bình thường:
- Hết Tết rồi em sẽ chuyển ra ngoài.
Tần An thấy chỉ còn cách này thôi, mặc dù trong nhà không ai thấy không có gì không thích hợp, chị dâu cũng chiếu cố y rất tốt, nhưng không thể bỏ qua sự thực đã đủ lý do và dấu hiệu nên giữ khoảng cách với chị dâu rồi, đâu đó trong tiềm thực y gần gũi với chị dâu như thế là vì chị dâu là nữ nhân xinh đẹp, quyến rũ, không phải vì chị dâu là chị dâu:
Lý Thục Nguyệt cứng người, vừa xong toàn thân vừa nóng ran vì xấu hổ, giờ cứ lạnh dần.