Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 698: Không ngủ được. (2) (2)

Chương 698: Không ngủ được. (2) (2)
cùng Tần An cũng sẽ đi, rồi như những người khác, chi thi thoảng nhớ tới gọi một cú điện thoại, đại khí khi có dịp gì quan trọng, mang ít hoa quả tới tăm mình và Tần Thấm... Chuyện hiển nhiên sẽ là như thế, tuy Tần An nói sẽ chiếu cố mình và Tần Thấm cả đời, nhưng đó là điều không thể, rồi sẽ có người quan trọng hơn phải chăm sóc, có nghĩ vụ và trách nhiệm khác phải để ý, vì như vợ và con của riêng mình, sau đó khi cùng họ đi trên đường, tình cờ gặp mình và Tần Thấm, sẽ cười vẫy tay... Chỉ thế mà thôi.

Nụ cười cưng chiều khi nhìn Tần An rồi sẽ phai nhạt, nói chuyện với mình sẽ lễ phép nhìn vào mắt, sau đó thi thoảng gật đầu, khách sáo giữ khoảng cách.

Rồi sẽ như thế, không biết từ lúc nào cuộc sống của cô đã xoay quanh Tần An, thành nơi gửi gắm hạnh phúc và ấm áp... loại ấm áp ba người sống bên nhau như gia đình nhỏ cuối cùng chỉ là hư ảo, cô không ảo tưởng tới mức mong Tần An cùng mình và Tần Thấm thực sự sống như một gia đình, song cũng có vài khoảnh khoắc thực sự như thế.

- Chị làm sao thế?

Tâm tinh con người có thể truyền nhiễm, nhất là người thân cận lại sống gần nhau, Tần An lập tức nhận ra sự khác thường, tuy không nhìn thấy, nhưng cảm giác được chị dâu đang khóc, đưa tay lên sờ má chị dâu, đúng là thấy ướt.

Lý Thục Nguyệt gạt tay Tần An ra.

- Chị.. em nói sai gì sao? Em, em không cố ý...

Tần An lần nữa cuống lên không biết phải làm sao, lòng như dao cắt, làm chị dâu giận, còn làm chị khóc:

- Chị không trách em, sao em phải chuyển đi...

Lý Thục Nguyệt vốn chỉ có chút thương cảm, Tần An hỏi tới một cái, cảm thấy tủi thân vô cùng, nước mắt trào ra không sao ngăn được, hai vai cũng ngừng run lên:

- Em, em không đi nữa...

Tần An không ngờ chị dâu phản ứng lớn như thế, vừa rồi chột dạ, quyết định quá gấp gáp, nghĩ lại mới thấy không sáng suốt, chưa hỏi ý chị dâu, cũng chẳng có chút dấu hiệu gì đã quyết định, vội xua đi ý nghĩ đó, ôm chặt chị dâu hơn một chút:

- Chị, em không đi, không đi nữa.

- Tần An...

Một lúc sau Lý Thục Nguyệt ngừng khóc, xoay người đối diện với Tần An, trong đêm tối đưa tay ôm hai má y:

- Dạ..

Lý Thục Nguyệt ngồi dậy bật đèn lên, má vẫn còn vết nước mắt, nhìn Tần An tha thiết nói:

- Tần An, trong lòng Tần Thấm, em giống cha nó, nó gọi em là chú, nhưng tìm cảm đó không khác gì với người cha. Nó thấy em lợi hại nhất, nó thấy em quan trọng nhất, nó thấy em yêu thương nó nhất... Tần Thấm tất nhiên không biết nói những thứ này, nhưng đó là tình cảm của con gái với cha... Chị biết không thể yêu cầu em, nhưng, đừng rời khỏi nó được không, ít nhất không phải lúc nãy, đợi Tần Thấm lớn lên, hiểu chuyện thêm một chút, được không?

Tần Thấm không như Tần Viên, Tần Viên luôn sống bên ông bà nội, xung quanh có rất nhiều người thân, khi cha mất, Tần Viên mới bập bẹ được vài chữ, còn chưa biết gọi cha. Còn Tần Thấm thì biết nhớ cha rồi, nhưng sau đó chú lại luôn ở bên cạnh, cảm giác với gia đình của nó gửi gắm vào hai người, sự chiều chuộng của Tần An, hình bóng của Tần An sớm ăn sâu trong lòng Tần Thấm, hình ảnh người cha dần phai nhạt, giờ lại để nó thấy chú dần xa nó sao?

Tần An chỉ nghĩ đã nhói lòng, vừa rồi mình thật ngu ngốc, chẳng trách làm chị dâu khóc, vội nói:

- Chị, em không đi nữa, không đi nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch