Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 699: Phần thưởng của chú. (1)

Chương 699: Phần thưởng của chú. (1)



Buổi sáng mùa đông nhiều sương mù, trong núi sương mù càng dày đặc, bên ngoài là mảng lờ mờ, Tần Thấm chớp chớp mắt tỉnh dậy, hôm qua mẹ đi ngủ không tắt đèn làm Tần Thấm tưởng ông mặt trời đã chiếu vào mông rồi.

Tần Thấm mơ mơ hồ hồ dụi mắt, sau đó phát hiện tối qua mẹ không ôm Tần Thấm ngủ, chú cũng không ôm Tần Thấm ngủ, Tần Thấm dũng cảm ngủ một mình trong túi.

A, thì ra chú ôm mẹ ngủ, mẹ ôm cổ chú, còn hôn nhau nữa.

Vậy là hôm qua mẹ học trẻ hư nói dối rồi, mẹ nói không được đòi chú thưởng, nhưng giờ cái miệng nhỏ của mẹ không phải cho chú hôn rồi sao? À, mẹ nói, người lớn thưởng cho trẻ con, nên chú mới thưởng cho Tần Thấm, bây giờ mẹ thưởng cho chú.

Chú làm gì để được mẹ thưởng nhỉ? Tần Thấm đoán không ra, chú đưa lưỡi vào miệng mẹ, có vẻ ngon, mẹ thích ăn lắm thì phải, còn nhắm mắt chăm chú ăn nữa, giống Tần Thấm khi nào có món ăn thật thật ngon cũng nhắm mắt lại.

Tần Thấm cũng muốn thử, nhào tới:

- Mẹ, con cũng muốn.

Cái đầu tròn của Tần Thấm húc thẳng vào trán Tần An, Tần An bị đau, đang ngủ ngon, còn mơ giấc mơ ướt át, không hiểu sao lại có ai ném một cục đá vào đâu, tức thì tỉnh lại, đầu vẫn choáng váng, có điều thấy ngay Tần Thấm:

- Tần Thấm, có đau không?

Tần Thấm bị đau lăn sang bên, rúc vào lòng mẹ:

- Con bị cụng đầu rồi, thế nào cũng bị sưng.

Tần An mở mắt ra một cái nhìn thấy chị dâu má đỏ rực như máu, thân thể mềm mại còn cuộn trong lòng mình, chân hai người đan vào nhau, ngượng ngùng cười khan một tiếng bò ngay ra ngoài mặc quần áo vào, nói:

- Tần Thấm, ra chú mặc quần áo rồi chơi nào.

Tần Thấm nằm bên cạnh cô, nên nó dậy là Lý Thục Nguyệt biết ngay, trước khi Tần An bị đánh thức có chuyện gì cô vẫn nhớ, đưa tay che mặt, giục:

- Em ra ngoài trước đi, chị mặc cho nó.

Tần An không nghĩ gì cả, kéo cái túi ngủ bị cháy ra ngoài, ngoài trời sương mù mịt, cứ như cảnh thiên cung trong Tây Du Ký vậy, nhưng mà vẫn chưa tới giờ hoạt động, nếu có một mình, Tần An rất muốn nằm trong túi ngủ ấm áp thêm lúc nữa. Huống hồ đêm qua sau khi nói chuyện với chị dâu, thực sự ngủ rất thoải mái, ngủ không lâu nhưng rất sâu, chỉ là bây giờ ban ngày còn cùng chị dâu chui vào cùng cái túi ngủ thì không ra gì rồi.

Xử lý cái túi ngủ khả năng khiến người ta suy đoán, vặn mình làm động tác thể dục, nghe thấy chị dâu hình như đang nói gì với Tần Thấm, Tần Thấm hỏi một tràng vì sao... Tần An không tới nghe, nghe ngữ khí cảm giác tâm tình chị dâu không bị ảnh hưởng bởi chuyện hôm qua, nói chuyện với Tần Thấm rất nhiều, yên tâm ra sông chạy bộ. Trước kia ỷ mình còn trẻ, cùng với Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo hứng lên là chơi bời thâu đêm suốt sáng, sinh hoạt chẳng điều độ, vừa qua tuổi 30 là bắt đầu cảm thấy phải trả giá rồi, lần này không phạm sai lầm cũ nữa.

Một lúc sau Tần Thấm rầu rĩ ủy khuất từ trong lều đi ra, ngồi bên sông nhặt đá ném xuống nước, Tần An chạy tới:

- Tần Thấm, sao lại không vui, nói cho chú đi.

Tần Thấm không trả lời mà vươn tay làm nũng:

- Chú bế Tần Thấm.

Tần An bế Tần Thấm lên, nghi hoặc hỏi chị dâu vừa ra khỏi lều:

- Chị, Tần Thấm mới dậy còn vui lắm mà?

- Không sao đâu, lát nữa nó sẽ ổn thôi.

Lý Thục Nguyệt hít sâu một hơi không khí lạnh, trừng mắt với Tần An một cái, không nói gì thêm:

Trẻ con buồn đấy rồi vui ngay đấy được, Tần An không quá chú ý, bế Tần Thấm chơi một lúc, lấy cỏ tranh bện mũ cho nó đội, chẳng bao lâu tiếng cười như chuông bạc của Tần Thấm vang vọng Đại Hùng Sơn.

Tần Thấm nô đùa đánh thức Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác, nhìn Liêu Phác được tưới tắm hai má đỏ au, mắt long lanh nước, trông đầy sức sống, Tần An quay đầu đi, chạm ánh mắt chị dâu qua màn sương mù, Lý Thục Nguyệt có chút luống cuống, có chút thẹn thùng, đưa tay vén mái tóc, giống như đám mây đen đầy hơi nước, thần sắc như thiếu nữ mới lớn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch