Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 700: Phần thưởng của chú. (2)

Chương 700: Phần thưởng của chú. (2)


Kế hoạch sáng nay là mọi người cùng lên núi chơi, nhưng không biết có phải hôm qua Vương Hồng Kỳ và Tần An vào núi kinh động tới bá chủ Đại Hùng Sơn hay không, một con lợn rừng hơi nhỏ, tựa hồ còn chưa trưởng thành chạy xuống núi, nhảy qua sông Vũ Thủy quanh co, tới gần chỗ họ cắm lều, Lý Thục Nguyệt vội vàng kéo Liêu Du và Tần Thấm vào lều.

- Đoàng.

Khi con lợn rừng không biết sợ chết chuẩn bị xông vào thì Vương Hồng Kỳ lạnh lùng bóp cò, bắn trúng cổ, làm nó táng mạng tại chỗ.

- Nếu là con lớn hơn sẽ không ngốc thế đâu.

Vương Hồng Kỳ có chút hưng phấn đi tới bên cạnh con mồi:

- Bao năm rồi chưa săn được con thứ nào lớn thế này, năm xưa theo ông chủ tới Châu Âu đi săn hươu, cũng to đấy, nhưng mà vô hại, chỉ biết chạy, săn không có kích thích. Nếu không có mọi người, tôi sẽ dùng dao đánh nhau với nó.

- Chú, quái vật chết chưa?

Tần Thấm thập thò ở cửa lều hỏi:

- Yên tâm chú giết nó rồi.

Tần An mặt dày nhận công về mình, được Tần Thấm reo hò chạy tới thơm chụt lên má:

- Thế nào cũng còn con lớn hơn, hay chúng ta về thôi?

Lý Thục Nguyệt hơi lo, dù sao sinh ra ở vùng rừng núi, chuyện này cũng hiểu một chút:

Vương Hồng Kỳ hơi tiếc, nhưng nơi này quả thực không còn an toàn nữa, hợp lực cùng Tần An hợp lực đưa con lợn rừng cỡ gần 40 kg lên xe, để ba nữ nhân lớn nhỏ lên xe trước, bọn họ thu dọn đồ đạc rồi về thành phố, chơi một ngày vui vẻ, lại săn được con thú lớn, thế là hài lòng lắm rồi.

Tần An cũng thở phào, giờ chỉ còn một cái túi ngủ thôi, nếu theo kế hoạch ở trong núi ba ngày hai đêm, trời mới biết phát sinh chuyện gì.

Sau khi từ Đại Hùng Sơn về, trong nhà không xảy ra chuyện gì bất tiện như Tần An đã lo, vẫn như cũ, chị dâu khi xem TV thích gọi y ủ chân, sau đó thoải mái xem TV, thân thể tiếp xúc chỉ vẻn vẹn như thế.

Tề Mi lên thành phố rồi, hai cô gái gần như cả tập trung vào công việc của hội sở Lạc Thần, đầu tiên là tuyển nhân viên, rồi chuyện giao phần ẩm thực cho Phúc Thái Lâu bao thầu, chuyện trang trí cần phải cùng Trương Phúc Thái thương lượng, không thể đi ngược với phong cách chủ thể của hội sở, nhưng cũng phải chiếu cố thương hiệu Phúc Thái Lâu, để người ta nhìn một cái là biết nơi này có liên quan tới nhà hàng có tiếng nhất Lâu Tinh. Hội sở Lạc Thần hiện chưa có danh tiếng đi vào lòng người như Phúc Thái Lâu, phải dựa vào Phúc Thái Lâu để thu hút khách hàng trung thành của họ, đây là chuyện hai bên cùng có lợi nên Lý Thục Nguyệt để giành không gian tự quyết tương đối lớn cho Trương Phúc Thái, đồng thời khu ẩm thực vẫn dùng tên Phúc Thái Lâu.

Bận rộn xong chuyện ở hội sở, Tề Mi ở lại thành phố Lâu Tinh cùng Đường Khiêm Hành, Đường Khiêm Hành vừa mới nhậm chức bí thu khu khai phát, khu khai phát không chỉ là trọng điểm mời gọi đầu tư của thành phố Lâu Tinh, cũng là một mắt xích quan trọng trong quy hoạch của thành phố, nơi này sẽ là khu thành phố mới. Đường Khiêm Hành rất bận, bên cạnh cần có người chiếu cố, nên Tề Mi đành ở lại Lâu Tinh ăn Tết.

Tần An và Lý Thục Nguyệt trở về trấn Thanh Sơn, vứt bỏ hết mọi hào quang tên người, vứt bỏ cái bộ dạng chững chạc, Tần An trở lại thành thiếu niên thôn quê, tụ tập cùng Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên.

Đáng lẽ vào giờ này trong năm là tham gia làm bánh dày rồi, nhưng năm nay ba đứa có thú vui khác.

Hai thằng này thành tích tiện bộ mạnh mẽ, Tôn Pháo tiến vào top 30 của lớp, Tần Tiểu Thiên kém hơn một chút, chỉ xếp thứ 32, kém yêu cầu trước kia của Tần An, song vì không muốn đả kích tính tích cực của hắn, món quà mà Tần An hứa đã tới.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch