Trên sân bóng mới làm của Nhị Trung, đặt ba phần mười mấy cái rương gỗ lớn, đó là linh kiện của ba chiếc xe ATV vận chuyển từ nước ngoài, thứ này trong nước thường gọi là xe đi trên cát, còn tên chính thức là xe địa hình bốn bánh. Ba chiếc xe nhờ An Thủy mua hộ này là của hãng Bombardier.
Vốn theo ý Tần Tiểu Thiên là tới công ty chế tạo máy Thanh Sơn của cha hắn, nơi đó đang mở rộng, đất đai bị xe ủi xe đào lái qua, địa hình phức tạp mới có thể thí nghiệm độ bá đạo của xe ATV.
Chỉ là lắp đặt ba thứ này đâu đơn giản, cả đống linh kiện, tới đó chẳng may mất con ốc thôi cũng rắc rối. Lúc này Nhị Trung đã nghỉ đông, là nơi thích hợp nhất.
Vì thế Tần An, Tần Tiểu Thiên, Tôn Pháo cùng với cả Lý Ngọc tập trung ở sân bóng.
- Chúng ta lắp nổi thứ này không?
Nhìn mười mấy cái rương là Tần Tiểu Thiên đã ngán, thứ này chẳng khác gì xe hơi, trẻ con mà lắp được xe hơi à? Rõ ràng là không thể:
- Phải được, chơi mấy món này hay ở chỗ là tự mình lắp, sau đó là độ xe, không nặng đâu, ba chúng ta có thể làm được.
Tần An xoa tay, nam nhân là đám trẻ con không lớn, chỉ có đồ chơi là lớn hơn, nam nhân bao tuổi đều tích đồ chơi, chỉ là thích thích chơi những thứ khác nhau thôi.
Cả ba bắt đầu lấy sách hướng dẫn ra loay hoay đọc nhìn cái này ngó cái kia xác định linh kiện, may có dịch sang tiếng Trung phồn thể nếu không tiếng Anh chuyên ngành thì hai thằng kia không đối phó nổi.
- Cái xe đồ chơi này mà đắt hơn xe thật à?
Lý Ngọc chưa hết ngạc nhiên, dù Tần Tiểu Thiên suốt ngày khoe khoang về nó, cô cũng không tin, làm sao xe đồ chơi lại đắt hơn xe thật:
- Đã bảo rồi, không phải xe đồ chơi.
Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo cùng phản đối, vẻ mặt như bị xúc phạm ghê gớm:
- Đắt hơn xe bình thường, nhưng không thể gọi nó là xe đồ chơi.
Tần An chỉ hai thằng đồng bọn đang chỉ trỏ thảo luận chi tiết trên hướng dẫn:
- Bọn nó có thành tích này là nhờ bạn, mình nhất định sẽ có quà tặng bạn.
- Cám ơn nhé.
Lý Ngọc không khách khí, lòng háo hức, Tần An tặng cho đám Tôn Pháo món quà đắt nhưu thế, không biết mình được tặng cái gì đây:
Đánh vật suốt từ sáng sớm tới trưa, ba người Tần An mồ hôi như mưa mà mới chỉ cơ bản làm rõ được các bộ phận chính, say sưa tới mức quên ăn, Lý Ngọc đành phải tới quán mỳ Thập Tự Bình mua mỳ về, ăn xong lại làm tiếp.
Buổi chiều rồi, không đủ thời gian lắp ba cái xe nữa, ba người thương lượng rồi quyết định hợp lực lắp một cái xe trước, nhưng cái xe thuộc về ai làm Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên tranh giành không ngớt, đứa nào cũng biết một khi xe lắp xong là đều nóng lòng muốn lái thử, không còn tâm tư giúp người khác nữa. Rốt cuộc lại dùng cách kém hiệu suất nhất, ngốc nhất, mỗi người lắp một cái, Tần Tiểu Thiên chọn cái màu đen, Tôn Pháo cái màu vàng, Tần An cái màu trắng.
Làm suốt sáng, trưa không nghỉ, chắc vì tinh thần đua tranh mà tới 5 giờ thì cả ba làm xong, Lý Ngọc cũng lắc đầu vì không nghĩ Tần An lại trẻ con như vậy. Trong lúc hai thằng kia làm quen với theo tác, lái xe chậm rề rề đi trên bãi cỏ thì Tần An tới văn phòng của Liêu Du lấy quà cho Lý Ngọc.
Liêu Du đã cùng mẹ về huyện Đào Nguyên ăn Tết, để lại chìa khóa văn phòng cho Tần An, y nhờ Liêu Du chọn quà cho Lý Ngọc, một con búp bê lớn.
Đầy lòng mong đợi không làm Lý Ngọc thất vọng, cô căn bản không nghĩ rằng Tần An lại chuẩn bị quà cho mình, trong suy nghĩ của cô, đại khái khi nào Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên trò chuyện nhắc tới thì Tần An mới nhớ có một cô gái nhà nghèo chẳng có gì đáng chú ý như cô.
Rất nhiều cô gái thích con búp bê lớn có thể ôm ấp, càng nghèo khó, càng hâm mộ những cô gái khác có thứ này, Lý Ngọc từ lâu muốn có một con, cho dù nho nhỏ thôi cũng được, nhưng trong gia đình vừa mới được ăn no thì mộng tưởng này vẫn còn rất xa xỉ.