Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 702: Bọn ngốc. (2)

Chương 702: Bọn ngốc. (2)


Sinh nhật của cô cũng được Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên tặng quà, nhưng mà quà của chúng, không nhắc tới cũng được.

Lý Ngọc trong nhà có chuyện, hớn hở ôm con búp bê đi rồi, Tần An ngả lưng trong phòng Liêu Du một lúc, đến khi ra ngoài thấy một đám người đứng trước Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên, không khí có vẻ không ổn, vội vàng chạy tới.

Chu Thanh Hà, Triệu Vệ Quốc và Đồ Cương, đều là người quen cả.

- Nhị Trung các cậu rõ ràng là học Nhất Trung chúng tôi, thấy trường tôi có sân bóng cũng làm sân bóng, thấy chúng tôi làm nhà thi đấu cũng bắt chước theo, có điều Nhị Trung rốt cuộc chỉ là kẻ học theo, còn kém xa lắm.

Chu Thanh Hà ngạo mạn nói:

- Rắm chó, tao thừa biết sân bóng của trường mày, mưa xuống là khỏi đá, khắp nơi toàn bùn, sân trường tao trồng cỏ, lại có hệ thống thoát nước, nhà thi đấu lớn nhất toàn địa khu, khu phòng học cũng lớn nhất toàn địa khu, Nhất Trung bọn mày có mà sách dép. Tôn Pháo khinh bỉ, trước kia hắn hâm mộ sân bóng của Nhất Trung lắm, giờ hết rồi:

- Thì sao, cuối cùng còn chẳng phải xem là trường nào tỉ lệ đỗ đại học cao nhất, hai đứa các cậu sơ trung học dốt, vào Nhị Trung đi cửa sau, đợi tới thi đại học sẽ biết thế nào là hối hận.

Triệu Vệ Quốc cười nhạt.

- Hai thằng ngu này, Đồ Cương, sao mày đi cùng bọn chúng.

Tần Tiểu Thiên nghiến răng ken két:

Đồ Cương quay mặt đi, hắn biết người Tần gia tuyệt đối không thể đắc tội, cha hắn dặn rất nhiều lần rồi, tuy hắn hung hăng thích đánh nhau, song càng sợ cha mình. Có điều dù thế nào cũng mang tiếng đại ca ở Nhị Trung, không thể tỏ ra yếu thế.

- Bị nói trúng chỗ đau rồi chứ gì, nếu bọn này ngu ngốc mà thi vào Nhất Trung thì hai đứa mày là cái gì? Rác rưởi à?

Triệu Vệ Quốc cười lớn, hồi sơ trung đã chẳng có quan hệ gì, giờ nói chuyện không hợp, không khách khí là bình thường:

- Xem ra bọn mày có vào Nhị Trung cũng chẳng ra cái gì, còn chơi thứ này à, nhà có tiền thì sao, sớm muộn cũng bị bọn vô tích sự bọn mày phá hết...

Chu Thanh Hà đang nói dở thì "phẹt" một cái, không biết bị cái gì ném vào mặt, giơ tay lên sờ thấy đen xì, còn hăng hắc mùi dầu, nhìn tay Tôn Pháo đen xì tức thì bộ mặt đẹp trai tức thì vặn vẹo:

- Thằng khốn...

Lại phẹt một phát nữa, lần này Tần Tiểu Thiên cho một phát trúng mồm, cúi xuống nôn ọe khạc nhổ liên hồi, Triệu Vệ Quốc thấy đối phương lầm lũi đi tới với ánh mắt bất thiện thì quay sang nhìn Đồ Cương.

- Đồ Cương, mày thử động chân động tay thử xem, ngay ngày mai tao bảo anh Quân dẫn người tới rỡ cái xưởng nát nhà mày.

Tần Tiểu Thiên tay lăm lăm cái cờ lê dùng để lắp ráp, khí thế nha nội kiếp kiếp tỏa ra ngùn ngụt:

- Chu Thanh Hà, mày học nhiều mà vẫn ngu, đợi tao tuyên bố ai đến quán nhà mày ăn cơm là đắc tội với Tần gia, xem nhà mày sập trước hay nhà tao sập trước.

Chu Thanh Hà tái mặt, nhưng đa phần không phải vì lời dọa dẫm kia, vì hắn vừa nôn tới mửa mật:

- Bọn tao không thèm chấp với bọn mày, lũ lưu manh.

- Mày có tư cách gì để chấp? Bỏ qua mấy lời vừa rồi của thằng béo đi, nó dọa xuông thôi, nó không dám làm thế đâu, bác hai tao mà biết còn xử nó trước, không phải lo.

Tần An khoác vai Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên, điệu bộ vô lại:

- Bây giờ ba chọi ba rồi đấy, dám đánh không?

Hơn một năm trước Tần An với Tôn Pháo vừa mới dậy thì, còn nhỏ hơn Đồ Cương, bây giờ không thua sút chút nào nữa, Tôn Pháo càng lực lưỡng hơn, Tần Tiểu Thiên hơi kém một chút, song hắn có thân hình to béo bù lại, về thể hình không kém bên kia, đánh nhau càng chẳng phải học sinh ngoan hiền gì mà ngần ngại.

Ba người Chu Thanh Hà giật mình, không ngờ Tần An có mặt ở đây, giờ cả trấn Thanh Sơn này còn ai không biết Tần An, nhiều người còn nói y là Văn Khúc tinh quân chuyển thế, nhưng trong nhận thức của đám học sinh ưu tú của sơ trung Thanh Sơn cũ, Tần An là một thằng lưu manh.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch