Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 709: Chiếc chìa khóa. (1)

Chương 709: Chiếc chìa khóa. (1)



Năm nay Nhất Trung thành phố cho nghỉ quá muộn, mặc dù kỳ nghỉ không dài, nhưng cũng phải đợi tới 16 tháng 1 mới khai học, muộn hơn so với Nhị Trung huyện thường có truyền thống khai học vào mùng 8 tới cả một tuần, khi Tần An còn đang nằm ườn ở nhà để mẹ vỗ béo thì Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đã lẩm bẩm chửi bới xách cặp tới trường.

Theo như tập tục thì mùng 7 mùng 8 Tết không ra khỏi nhà, An Thủy và An Hứa Đồng đi Hong Kong từ mùng 6 còn Tần An cũng phải đợi tới mùng 9 mới cùng chị dâu và Tần Thấm lên thành phố.

Tần An kéo cả một va ly cực to thở hồng hộc leo cầu thang lên tậng tần 4, bấm chuông cửa, lòng chửi không ngớt, đây mà cũng gọi là chung cư cao cấp à, ngay cả cái thang máy cũng không có.

Người ra mở cửa là Tôn Tôn, khi nhìn y vẫn dáng vẻ bình tĩnh, chẳng giống Diệp Trúc Lan hai mắt cong vút lên làm người ta yêu thích, mà để ý đầu tiên lại là cái va ly lớn:

- Làm sao mà lại mang nhiều đồ thế?

- Năm mới lần đầu đến nhà, lại còn mang con gái người ta đi, sao không mang nhiều cho được.

Tần An hơi thất vọng, có lẽ trong quan hệ hai người họ phần bạn bè vẫn nhiều hơn một chút, đi vào phòng khách, thấy Tôn Ngạn Thanh đang xem TV, Trọng Hoài Ngọc gọi điện thoại:

- Chú dì, chúc mừng năm mới, cháu tới chúc tết.

Tôn Tôn đi phía sau đá bắp chân Tần An, ngày đầu năm mới tới nhà đã không ăn nói đàng hoàng, cô nhận ra vừa rồi Tần An chào cha mẹ mình đã cắt bớt họ đi, gọi rõ là thân mật.

- Tần An đấy à, ngồi đi cháu, dì còn đang nói sao chuông vừa bấm một cái mà nó đã nhảy lên như thỏ ra mở cửa rồi, bình thường nó có tích cực vậy đâu, làm gì cũng chậm chạp.

Trọng Hoài Ngọc cười tủm tỉm:

- Ồ vậy ạ?

Tần An kéo dài giọng híp mắt nhìn Tôn Tôn:

- Mẹ, mẹ nói gì thế, con có nhảy lên như thỏ đâu.

Tôn Tôn dậm chân giận dỗi, mẹ cô cứ thích trêu chọc cô với Tần An, chỉ có thể trách cha mẹ mình thôi, nhà người khác thấy con gái mình tiếp xúc với con trai là phòng như phòng trộm, ai như mẹ mình:

Tôn Ngạn Thanh mở cái hộp, hộp rất nhiều ngăn, mỗi thứ lại để một loại bánh trái mứt quả vô cùng bắt mắt, đẩy về phía Tần An:

- Chú cũng về qua nhà, gặp xe của bác hai cháu hỏng giữa đường, chú cùng bác hai cháu đang thương thảo chuyện vận chuyển nguyên liệu cho nhà máy của ông ấy, nghe bác hai cháu nói, cháu là cô đông của nhà máy cơ khí Thanh Sơn à?

Tôn Tôn từ lâu biết Tần An tự kiếm tiền, chứ không tiêu tiền của cha mẹ, cô chẳng mấy quan tâm tới chuyện này, có điều cha mẹ rất coi trọng, không ngờ lại thấy kiêu ngạo, sau đó đỏ mặt, liên quan gì tới mình chứ, hừ.

- Chuyện dài lắm ạ, cháu cũng gặp may thôi.

Tần An hiểu vì sao Tôn Ngạn Thanh vừa gặp mình đã nhắc chuyện này, nhà máy bác hai không ngừng mở rộng, nếu công ty Tôn Ngạn Thanh độc quyền việc vận chuyển sẽ là vụ làm ăn cực lớn:

Tôn Ngạn Thanh chỉ thuận miệng nhắc tới, không có ý hỏi kỹ:

- Dù sao cũng nhờ cháu mà chú mới quen bác hai cháu, đồng thời việc này mới thuận lợi như thế.

- Cháu có công thì tốt quá rồi, vậy cũng tiện nhờ Tôn Tôn giúp.

Lần trước Tôn Tôn quay phim quảng bá thể dục thiếu nhi, hai vợ chồng đều đã xem, con gái trong phim rất xinh đẹp, hiện giờ được phát ở khắp nhà trẻ trong tỉnh rồi, thi thoảng Tôn Tôn ra đường được đám trẻ con nhận ra tụ tập xung quanh, không ảnh hưởng gì tới cuộc sống thường ngày, còn làm hai vợ chồng thấy rất có thể diện, nên sau khi Tôn Tôn xin phép quay quảng cáo lần này liền đồng ý, lần này Tần An tới chỉ hỏi thêm về chuyến đi thôi.

- Hai đứa ăn cơm xong rồi hẵng đi, dì đi làm cơm đây.

Vừa chuyển nhà mới, chưa có khách khứa nhiều, Tết này Trọng Hoài Ngọc rất nhẹ nhàng, đứng lên vào bếp:

- Tôn Tôn, con xếp hành lý chưa?

Tần An tất nhiên không vội đi, y kiếm cơ hội ở lỳ Tôn gia còn chẳng được.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch