Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 710: Chiếc chìa khóa. (2)

Chương 710: Chiếc chìa khóa. (2)


Tôn Tôn đi vào phòng ngủ, không kìm được hưng phấn, bình thường cô và Diệp Trúc Lan, Tần An đi với nhau nên cha mẹ cô không phản đối, luôn cho cô đủ tự do, nhưng lần này lo đi riêng với Tần An, dù cha mẹ mình thường ngày hai trêu đùa cả hai, nhưng không dễ dàng cho phép, không ngờ ấn tượng cha mẹ mình với Tần An lại tốt thế, chỉ hỏi chi tiết quảng cáo còn không lo lắng vấn đề khác.

Cái đồ xấu xa đó ở trước mặt người lớn luôn là một bộ dạng trẻ ngoan, học sinh ngoan, chững chạc hiểu chuyện. Lừa người khác cho rằng cậu ta giống như người lớn biết chiếu cố người khác, kỳ thực là tên lưu manh, vừa rồi cô thiếu chút nữa lật mặt Tần An, chỉ là sợ nói không ai tin, Tôn Tôn rất ức.

Tần An tạo dựng được lòng tin chủ yếu nhất là không giống đứa trẻ khác nói chuyện với người lớn là rụt rè, thậm chí tránh mặt không dám tiếp xúc, như lúc này không đi chơi với Tôn Tôn mà ngồi phòng khách pha trà tiếp chuyện Tôn Ngạn Thanh.

- Hai đứa đi mấy ngày mà mang chừng đó hành lý.

Tôn Ngạn Thanh chỉ cái va ly to tướng của Tần An, trông có vẻ chất đồ căng lắm:

- À, thiếu chút nữa cháu quên, đây là quà cho chú dì, năm mới tới nhà không thể đi tay không.

Tần An mở va ly ra lấy một chai rượu vang cho Tôn Ngạn Thanh, cái này rất đắt, do An Hứa Đồng tặng cha y, nhưng cha y không uống, Tần An xin luôn, còn Trọng Hoài Ngọc là một hộp hũ do chính mẹ y sao, đồ không nhiều, nhưng do dễ vỡ nên đóng gói khá tốn vị trí, sau khi lấy ra liền trống nhiều, gọi:

- Tôn Tôn, dùng va ly của mình này, đừng đeo cặp, như trẻ con ấy.

Tôn Tôn tức lắm, nhưng không từ chối, dùng va ly đúng là có cảm giác chững chạc hơn.

Ăn cơm xong Vương Hồng Kỳ lái xe tới đón hai người, còn đưa Tần An một tấm thẻ, nói là An Thủy bảo mình đưa tới, chìa khó một gian phòng khách sạn Giang Tâm.

Sông Tương về bắc

Quanh bãi Quật Châu

Nhìn núi non rực đỏ

Rừng phong lá nhuộm

Sông tuôn dòng biếc

Thuyền trẩy như đua

Khách sạn Giang Tâm được đặt ở nơi như thế.

Nơi này có lãnh sự quán nước ngoài trước giải phóng, có biệt thự cao cấp, có thể xây dựng kiến trúc ở một cái cù lao diện tích vô cùng hữu hạn, không phải người bối cảnh bình thường có thể làm được.

Tần An vẫn còn nhớ khi lên tỉnh thành tham gia thi Olympic đám học sinh bàn tán với nhau rằng ở khách sạn Giang Tâm có người làm người tuyết cao ba tầng, có lẽ là tác phẩm của công tử nhà giàu nào đó mua vui cho các cô gái, Tần An thấy tốn tiền nhờ người khác làm chẳng bằng hai người tuyết do y và chị An Thủy đắp. Đương nhiên bỏ ngàn vàng mua nụ cười giai nhân, khả năng rất cao thành công.

Nói cho cùng trên đời chẳng có thánh nhân, ai có thể miễn tục trước tiền bạc, lấy Tần An mà nói, nếu như cha mẹ vẫn chỉ là giáo viên bình thường, y không làm ra tiền, quan hệ của y và Tôn Tôn vẫn có thể thân thiết thế này, cha mẹ cô cũng vẫn quý mến, song có giành cho y sự tôn trọng này không? Rõ ràng là không.

Chìa khóa là thẻ từ, bên trên có ký hiệu của khách sạn Giang Tâm, còn có tên tiếng Anh của tập đoàn khách sạn Lạc Thủy, Tần An biết đây là sản nghiệp của An gia, chẳng có gì lạ, nhiều nơi ở Trung Quốc vì thu hút nhà đầu tư nước ngoài tới cung cấp ưu đãi lớn, chuyện xẻo một mảnh đất trong công viên miễn phí cho nhà đầu tư cũng chẳng là gì.

Xe dừng lại bên ngoài khách sạn Giang Tâm, là khách sạn 5 sao ít phòng nhất, giá cả cao nhất của tỉnh thành, xe Santana xuất hiện nơi này thành quá kém cỏi. Khách sạn Giang Tâm rất hiểu nắm tâm lý một nhóm người, trong thời gian ngắn nhất thu hút sự chú ý của bộ phận khách hàng cao cấp nhất, phóng mắt nhìn tới cảm chừng như toàn bộ những chiếc xe đắt tiền của tỉnh thành đều xuất hiện ở đây vậy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch