Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 711: Em trai xấu xa. (1)

Chương 711: Em trai xấu xa. (1)



Vương Hồng Kỳ xách va ly, Tần An đi kích hoạt thẻ từ, Tôn Tôn xấu hổ nên cố tình đi tụt lại phía sau cách Tần An một quãng vờ không quen nhau, con gái và con trai vào khách sạn, làm người ta khó mà thản nhiên được, cô cúi đầu nhìn sàn nhà bóng loáng như gương, đại sảnh hùng tráng rộng lớn, cho dù sinh ra trong gia đình giàu có, tới chỗ thế này, bất giác sinh ra chút rụt rè.

Ba tiếp tân xinh đẹp mặc đồng phục đứng ở quầy bận rộn tiếp khách, đây là cao điểm nhận phòng, ai cũng nóng lòng đợi làm thủ tục, Tần An đứng sau hai người, tiếp tân mỉm cười khéo léo hơi cúi mình nói:

- Phiền anh đợi cho một chút, tôi gọi cô Triệu tới phục vụ anh.

- Không sao.

Tần An xua tay, cả ba cô gái này được lựa chọn rất khéo, chiều cao đồng đều, thanh tân xinh đẹp, khách dù phải đợi cũng không thấy khó chịu, tất nhiên là khách nam:

- Sao thẻ của tôi khác với thẻ của cậu ta.

Một người nước ngoài ăn mặc sang trọng, cao lớn lừng lững, bụng hơi phệ nhìn thấy cái thẻ Tần An đùa nghịch trong tay liền hỏi:

Cô tiếp tân khom người chào:

- Xin lỗi, không biết là ngài, mong thông cảm, tôi lập tức làm thủ tục cho ngài.

- Này, thẻ của tôi sao khác thẻ của cậu ta?

Người nước ngoài lấy thẻ ra, nói lớn hơn:

- Thừa ngài, đó là thẻ phòng VIP của chúng tôi.

- Phòng VIP? Cô đa nói phòng của tôi tốt nhất rồi mà? Vì sao lại còn có phòng tốt hơn nữa?

Người nước ngoài tỏ ra khó chịu:

Tần An nghe họ tranh cãi quay đầu sang nhìn, y không để ý lắm, thẻ của mình là thẻ VIP chắc rồi, dù trước đó chưa xem thẻ của người khác, nhưng chị An Thủy sẽ không đưa mình thẻ thường. Rất nhiều người có tiền thích sưu tập thẻ VIP tượng trưng thân phận, thậm chí y từng nghe kể có quản lý cao cấp của công ty lớn, chịu khó đi công tác khắp thế giới chỉ để tích lũy hành trình bay trở thành khách VIP, đó là thú vui tao nhã của người có tiền.

- Xin lỗi ngài, phòng của ngài đúng là tốt nhất giành cho khách rồi. Còn phòng VIP của chúng tôi phục vu cho nội bộ tập đoàn.

Cô tiếp tân hết sức nhỏ nhẹ giải thích:

Người nước ngoài nhìn cái thẻ của Tần An một cách luyến tiếc, khách khí gật đầu với y một cái, tấm thẻ như biểu trưng thân phận, tuy không vui song không có hành vi không phải nào.

Tần An cũng gật đầu đáp lại, chỉ là cái kiểu thẻ này không phù hợp cách kinh doanh khách sạn, khách sạn 5 sao, có rất nhiều người thân phận địa vị, rất kiêu ngạo, để lại một loại phòng như thế không phục vụ, rõ ràng nói các người không đủ tư cách còn gì? Ai mà thích thế, Tần An tất nhiên không chỉ bảo người ta kinh doanh, xem ra cái khách sạn này mục đích chính chẳng phải là kiếm tiền.

Giám đốc Triệu đi tới, là nữ tử trên bốn mươi, có vẻ ngạc nhiên khi thấy Tần An, nhưng che dấu rất nhanh, không nghe ngóng gì cả, thái độ cung kích lịch sự, làm người ta thấy được tôn trọng, dẫn ba người đi vào thang máy riêng.

Thang máy cần thẻ trong tay Tần An mới hoạt động, cả quản lý khách sạn cũng không thể, đảm bảo riêng tư tuyệt đối cho khách VIP, giám đốc Triệu giải thích xong dẫn bọn họ vào phòng, ngoài phòng chính còn có gian riêng rành cho trợ lý, Vương Hồng Kỳ tới đó, phòng lớn chỉ còn Tần An và Tôn Tôn.

- Chúng ta ở đây mấy ngay?

Tôn Tôn hỏi:

- Chưa biết, phải xem hiệu quả hiện trường thế nào đã, có lẽ một ngày là xong nếu mọi chuyện thuận lợi, quay đi quay lại thì vài ba ngày chưa biết chừng.

Tần An đặt hành lý xuống, ngả lưng ghế sô pha:

Tôn Tôn "ồ" một tiếng, cô hỏi cho có mà thôi, điều này đã lường trước rồi, đi quanh thấy có ba phòng ngủ mới yên tâm, cô cũng muốn đi riêng cùng Tần An, nhưng nếu Tần An trắng trợn đòi ở chung phòng thì cô tuyệt đối không chấp nhận, có điều chắc chắn Tần An giở trò lưu manh, tối phải khóa cửa phòng cho kỹ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch