Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 712: Em trai xấu xa. (2)

Chương 712: Em trai xấu xa. (2)


Tần An thấy ánh mắt Tôn Tôn đưa qua đưa lại, cười:

- Chúng ta chọn phòng thôi, phân chia rõ phòng nào của ai.

Tôn Tôn hoài nghi nhìn y, thái độ này quá mức quân tử rồi, nếu bình thường thì cậu ta sẽ giở trò vô lại, đề xuất những ý kiến khiến người ta đỏ mặt mới đúng.

- Chúng ta đánh số cho ba cái phòng ngủ, mỗi số phòng viết vào hai tờ giấy, tổng cộng có sáu tờ, mỗi người lấy một tờ, ai bốc được số nào thì phải ở phòng đó, không cho chọn.

Tần An nghiêm túc nói:

- Thế nào?

- Vậy bốc phải số giống nhau thì sao?

Tôn Tôn biết ngay Tần An chẳng chịu an phận:

- Vậy tức là hai chúng ta ngủ chung phòng do trời sắp đặt rồi.

Tần An bại lộ ngay ý đồ thật sự:

- Đừng mơ, mình ngủ phòng lớn, hai phòng nhỏ kệ cậu chọn.

Tôn Tôn không thèm để ý, kéo va ly vào phòng, Tần An cũng đứng dậy léo đeo theo sau:

- Cậu làm gì thế hả?

- Va ly của mình mà, đồ của mình ở đó, không vào thì mình đi đâu.

Tôn Tôn vỡ lẽ, chẳng trách lại mang cái va ly to đùng như thế, lại còn nói khích để mình không đeo ba lô, mưu đồ ngay từ đầu. Tất nhiên Tôn Tôn không để Tần An đắc ý, vào phòng đóng cửa lại, lấy quần áo của mình rồi trả valy cho y.

- Tôn Tôn, nếu giận mình thì phải nói nhé, muốn mình phải làm gì, đều nói ra được không đừng giữ trong lòng.

Tần An đứng ghé sát cửa nói:

- Ai thèm giận cậu, nếu giận cậu thì sớm tức chết rồi.

Giọng Tôn Tôn có vẻ rất cam chịu:

Tần An nghe thế xác định Tôn Tôn không giận thật, tất nhiên y chẳng hi vọng gì có thể chung phòng với Tôn Tôn, chỉ muốn thăm dò xem giới hạn của Tôn Tôn tới mức nào rồi dần dần phá vớ từng chút từng chút một, vui vẻ huýt sáo về phòng, thời gian của họ còn nhiều mà.

Nghỉ ngơi ở khách sạn một chút, Tần An muốn dẫn Tôn Tôn đi làm tóc, tóc của Tôn Tôn lúc này còn nửa cuối vẫn uốn cong, nhưng trong quảng cáo yêu cầu, mái tóc thẳng tung bay, dù sao cô gái câm nhà nghèo, không thể có mái tóc thời trang như vậy được. Đây là quảng cáo công ích của đầu tiên Duy An và truyền thông Đại Ngu, cần chăm chút từng chi tiết nhỏ nhất, hoàn mỹ hết mức có thể, hình tượng một thiếu nữ kiêu ngạo, quật cường, kiên trì, bất khuất cần có mái tóc dài động lòng người.

Trước tiên hai người đi mua quần áo, mấy ngày tới Tần An còn cần thương thảo vài việc, ăn mặc chững chạc một chút rất quan trọng, chọn bộ véc thẫm màu, Tần An dáng cao, mặc Âu phục trông phải lớn hơn vài tuổi, làm Tôn Tôn vốn hơn y một tuổi lại trông như nhỏ hơn.

- Nhìn cái gì? Có phải thấy mình giống anh Tần An của bạn không?

Tần An mặc trực tiếp lên người chứ không phải mặc tạm để thử, bảo phục vụ cắt mác, soi gương nhìn lại lần nữa, rất hài lòng.

Chỉ thay một bộ quần áo mà Tôn Tôn cũng thấy Tần An hơi xa lạ, như không quen vậy, giống chàng trai hai mươi rồi, tim xao xuyến nghe giọng điệu chớt nhả đó liền nghiêm mặt, không biết xấu hổ, rõ ràng kém cả tuổi Diệp Trúc Lan, Tần An mới chính là người ít tuổi nhất trong ba người bọn họ, vậy mà đứa em trai xấu xa này dám theo đuổi cả hai bà chị, thật đáng ghét.

Em trai Tần An, Tôn Tôn mím môi cười, chỉ gọi trong lòng thôi, nói ra chính mình mới ngượng.

- Còn cười trộm, không gọi thì anh Tần cũng được, gọi thân thiết chút.

Tần An như đoán được ý của Tôn Tôn, mà nói ra cũng thật là quái, các cô gái bên cạnh đều nhiều tuổi hơn y, ngay cả Diệp Trúc Lan như cô bé con cũng hơn y mấy tháng, nếu không Diệp Tử và Tôn Tôn gọi mình là anh Tần, chỉ tưởng tượng đã bủn rủn cả người:

Giọng Tương Nam, chữ "Tần" và chữ "Tình, phát âm giống nhau, Tôn Tôn thấy Tần An mặt dày hết mức rồi:

- Đi thôi, làm tóc tốn thời gian lắm đấy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch