Ở cái thị trấn Thanh Sơn này xe bò xe ngựa còn nhiều hơn cả xe ô tô xe máy, thế nên cái xưởng sửa chữa của Đồ Tịch cũng chẳng có mấy việc mà làm, nhưng một khi rơi vào tay chúng rồi là sẵn sàng tinh thần bị chém, nhất là xe vùng ngoài, mấy tên lưu manh đứng chặn cửa, lúc đó chúng muốn bao nhiêu thì phải trả bấy nhiêu.
Chia cho Chu Hoành Chí chút lợi nhuận, bỏ ít tiền xử lý rắc rối nhỏ, cuộc sống của Đồ Tịch cũng không tệ.
Ai có thể ngờ rằng mười năm sau trấn Thanh Sơn vì vị trí địa lý mà phát triển phi mã, những người ra vùng duyên hải kiếm tiền cũng trở về, trên thị trấn xe hơi không còn hiếm có nữa, Đồ Tịch từ đó chuyển sang làm trang trí xe hơi, mối làm ăn chủ yếu tới từ bản địa, làm ăn quy củ hơn, tiền cũng kiếm nhiều hơn, xây tận nhà năm tầng, có thể nói là có tiền có của.
Tần An và Quân Tử xách cổ Đồ Cương đi vào xưởng sửa chữa nằm sát bên đường quốc lộ cách quán Gà Rừng không quá xa, lúc đó xưởng sửa xe mới chỉ là cái viện tử tường bao bằng gạch vữa bong chóc rộng rãi một chút, cửa mở toang, bên trong có mấy người rảnh rỗi nằm ngồi tản mác khắp nơi, đồ vứt ngổn ngang giống bãi phế liệu hơn là xưởng sửa chữa. Đồ Tịch nằm trên chiếu cói ngậm điếu thuốc xem TV, dáng vẻ lưu manh chẳng khác gì thằng con.
Đột nhiên thấy con trai mặt mũi thâm tím đi vào, Đồ Tịch giật mình ném thuốc xuống:
- Ai đánh mày thành thế này, lão tử chém chết nó.
Tính Đồ Tịch nóng như lửa khỏi nói, nếu không năm xưa chẳng tới mức đánh học sinh trấn động não, mấy thằng lưu manh giả danh thợ sửa chữa cũng đứng cả dậy, tay lăm lăm cờ lê, chỉ đợi ông chủ ra lệnh là sẵn sàng đánh người, mấy năm qua toàn là chúng đánh người ta, thành quen rồi.
- Cha, đánh chết bọn chúng cho con.
Đồ Cương thấy cha mình, mếu máo hét ầm lên chỉ hai người đi sau mình:
Đồ Tịch thấy Quân Tử thì ngẩn ra:
- Quân Tử chuyện này là sao?
Mặc dù Quân Tử là nhân vật có số má trong giời giang hồ, nhưng con trai bị đánh thành thế này, có người cha nào chịu được.
Đám lưu manh chẳng cần ai bảo lập tức bao vây.
- Xéo sang bên, tưởng tao là lợn béo vùng ngoài à, thu cái trò của bọn mày lại.
Đồ Tịch xua tay ngăn bọn đàn em, nhưng nói:
- Quân Tử, mày không nói cho hai năm rõ mười thì không dễ ra khỏi đây đâu.
Về cơ bản không ai để ý tới Tần An.
- Bác Đồ, cháu là Tần An, con trai Tần Hoài và Lý Cầm ở lầu phía nam khu tập thể, bác còn nhớ không?
Tần An đi vào giữa sân, khoanh tay chào:
Quân Tử hơi nhếch mép, nếu không phải lúc nãy nhìn thằng nhóc này đánh người như trò giải trí thì hắn tưởng đây là đứa bé ngoan lễ phép rồi.
- Con của Tần Hoài và Lý Cầm à, ồ, lớn thế này rồi sao, sắp không nhận ra nữa.
Đồ Tịch chỉ nhớ hai người đó có một đứa con trai mà thôi, liền hỏi:
- Cháu biết chuyện gì không?
- Đồ Cương gần đây bám theo chị Lý Tâm Lam còn bác Lý Trường Hưng và dì Lưu Duy, cháu đưa chị ấy đi học, hắn cho rằng cháu cướp nữ nhân của mình nên gọi người phục kích cháu ở cổng tường, cháu cùng Quân Tử đánh hắn một trận.
Tần An trình bày đơn giản dễ hiểu hết mức:
Cùng ở trong hệ thống giáo dục, sống ở cùng khu tập thể, ra ra vào vào gặp nhau, tuy không nói là giao tình tốt, nhưng đưa điếu thuốc, chào hỏi vài câu thì cũng vẫn có.
Đồ Tịch vẫn có chút ấn tượng về Lý Tâm Lam, con bé đó lành tính ít nói, tuổi con trai mình trêu ghẹo tán gái là thường, vậy mà bị đánh thành bộ dạng này, lửa giận dần bốc lên, vung tay tát Tần An:
- Thằng nhãi này, mày to gan lắm.
Quân Tử có đề phòng tay nhanh như chớp tóm tay Đồ Tịch, bẻ quặt tay ông ta ấn xuống đất, rút con dao dí vào lưng ông ta, nhìn bọn lưu manh đang ùa tới:
- Thằng nào dám vào?
- Mày mày, chúng mày, chúng mày đứng đực ra làm gì, nó đánh cho tao.
- Anh Quân, có gì từ từ nói, không cần tới mức này đâu.
Kệ cho Đồ Cương quát tháo, đám lưu manh chùn ngay, Quân Tử xưa nay đáng sợ ở chỗ chơi tới cùng, không ai cho rằng hắn không dám đâm Đồ Tịch:
Chuyện này nếu đề xảy ra đổ máu coi như thù oán khó giải rồi, hơn nữa Quân Tử từng phạm án, Bí thư Đường muốn gỡ cho lần nữa cũng phiền hà, Tần An vội vàng nói:
- Anh Quân, thả bác Đồ ra đi, chúng ta cứ nói rõ ngọn ngành đã.