Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 72: May là cháu đánh nó. (2)

Chương 72: May là cháu đánh nó. (2)


Quân Tử cầm dao ném phập vào cánh cửa, con dao ăn sâu tới một nửa, rút thêm con dao nữa, sau đó mới buông Đồ Tịch ra, cảnh cáo:

- Chớ giở trò.

Đồ Tịch mặt tím như gan lợn, dù sao ông ta xuất thân giáo viên, không phải lưu manh máu xộc lên đầu là bất chấp tất cả, dù giận tới mấy tạm nén xuống, tên tuổi hung thủ rõ ràng ra đó, trả thù sau cũng không muộn:

- Nói đi xem nào.

- Bác hai cháu tên là Tần Hướng Sơn, là ông chủ lớn Đài Loan và gần đây trong thị trấn bàn tán, bác hai cháu muốn về quê giúp phát triển kinh tế, Chu Hành Chí không biết điều, ngay ngày đầu bác hai cháu tới thị trấn đã đến tìm nói muốn mở nhà máy phải chia phần cho hắn.

Tần An không sợ ánh mắt hăm dọa của đám nhân nhân chỉ thiếu mỗi điều xăm chữ "tao là lưu manh" trên trán, nói chuyện vẫn lễ phép:

- Giờ Chu Hoành Chí bị bắt rồi, bác Đồ hẳn là biết?

- Liên quan gì tới tao, tao là người làm ăn chân chính.

Đồ Tịch đang phiền muộn, thời gian qua chính phủ làm rất gắt nên mới ê ẩm như vậy, không ngờ thằng nhóc này là cháu của ông chủ Đài Loan kia, phiền toái rồi:

- Chu Hoành Chí bị bắt là vì bác hai cháu nói chuyện kia ra trước mặt Bí thư Đường, ý cháu không phải nó bác hai cháu chỉ huy được Bí thư Đường, đả kích lưu manh tội phạm vốn là trách nhiệm của họ, thường ngày mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng với loại lưu manh, muốn bắt là bắt thôi, chẳng cần cố kỵ.

- Mày định uy hiếp tao à?

Mặt Đồ Tịch khó coi vô cùng, bị thằng choai choai ăn nói như vậy trước mặt, ông ta còn chưa ra tay là đã bội phục mình rồi.

Đạo lý thì không cần thằng nhãi này nói cho ông ta biết, Chu Hoành Chí bỗng nhiên bị bắt không rõ đâu đuôi gì, Đồ Tịch mấy ngày qua cũng giật mình thon thót đang phái người nghe ngóng, trước kia Chu Hoành Chí giúp ông ta che đậy vài việc, hắn mà khai ra là ông ta cũng phải vào khám chơi một chuyến, lúc đó chưa biết lành dữ thế nào.

- Cháu là phận nhỏ sao dám uy hiếp trưởng bối.

Tần An vẫn rất lễ phép:

- Ý cháu là hôm nay may mà cháu đánh Đồ Cương chứ không phải Đồ Cương đánh cháu, nếu không bác hai cháu tuyệt đối không bỏ qua đâu, Tần gia dễ bắt nạt sao, lúc đó e bác Đồ cũng gặp phiền toái.

Quân Tử muốn cười lắm rồi, lần đầu tiên hắn nghe thấy đánh người ta lại còn là ban ơn nữa.

Đồ Tịch gườm gườm nhìn con trai, cái thằng ngu xuẩn này đã dặn rồi, đừng gây thị phi, vậy mà nó không nghe, thằng nhãi con Tần Hoài nói cũng đúng, hôm nay nó mà bị đánh thì mới đúng là chuyện rầy rà, nhà họ Tần tuy không ai làm to cả, nhưng là gia tộc hàng trăm năm ở cái đất này, kéo cả tới rất phiền, phất tay liên hồi:

- Bọn mày lùi ra cả đi, chỉ là chuyện trẻ con đánh nhau thôi.

- Bác Đồ nói đúng rồi, nói cho cùng chỉ là chuyện giữa cháu và Đồ Cương, chỉ cần hắn không hơi chút gọi người tới chặn đường, một mình dám tìm cháu, cháu tiếp luôn.

Tần An căn bản không coi Đồ Cương ra gì, cái ná trong tay y đâu sợ ai:

- Anh Quân, chuyện xong rồi, chúng ta về thôi. Cháu chào bác Đồ.

Nhìn Tần An và Quân Tử đi mà cha mình không cản, Đồ Cương tức tối hét lên:

- Cha, cứ để bọn chúng đi như thế à?

Bốp!

Ai ngờ Đồ Tịch vung tay tát cho con trai một cái trời giáng, làm thằng này hộc máu:

- Mày giỏi đi mà ngăn chúng lại, đối phó với thằng nhóc mười mấy tuổi thấp hơn mày cả một cái đầu mà phải kéo bè kéo phái tới, giờ lại làm ra vẻ anh hùng hảo hán gì chứ, có biết nhục không hả?

Đồ Cương ôm má sững sờ nhìn cha mình lồng lộn như thú dữ, không dám ho he gì nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch