- Xử lý vài chuyện cần chú trọng cái lý, lý lẽ ở đây không phải là luận đúng sai, mà quan trọng là ở hợp ý với bên nghe lẫn bên nói...
Tần An điệu bộ ông cụ non thao thao bất tuyệt, y cảm thấy sau này có vài việc chắc cần nhờ tới Quân Tử nhiều, không thể để hắn mình là thằng nhóc không hiểu gì, như thế mới dễ làm việc:
- Thời gian qua trong nước đang thực thi chính sách nghiêm đả, anh Quân đi theo Bí thư Đường chắc có nghe rồi, ở huyện bên bắn chết trăm người, có thể gọi là toàn thành để tang.
Quân Tử tò mò nhìn thằng nhóc bên cạnh, cảm giác rất quái dị:
- Nghe rồi, có một tên xui xẻo cướp ví của một cô gái, trong ví chỉ có vài đồng, kết quả khép tội lưu manh, đòm một cái.
- Chính thế đấy, sự việc quan trọng nằm ở chỗ xác định tính chất, cướp vài đồng tiền, tống vào nhà giam vài bữa đá đít ra ngoài là xong, nhưng nếu quy cho tội làm lưu manh, hậu quả là như anh Quân vừa nói.
Tần An vung tay:
- Đồ Cương mà đánh em, có thể coi là trẻ con đánh nhau, cũng có thể định tính là lưu manh sinh sự, làm loạn trị an, nhất là hắn còn dẫn thêm người tới, tầm nghiêm trọng đẩy lên vô hạn, Đồ Tịch hiểu điều đó, nên ông ta nóng tính tới mấy cũng phải nhịn, có thách ông ta cũng không dám ra mặt cho con trai, chuyện này coi như kết thúc ở đây.
- Anh thấy sau này em vào quan trường được đấy.
Quân Tử nói thấu băn khoăn của của hắn, vốn cho rằng Tần An vuốt mặt không nể mũi như thế, có khi phiền toái càng lớn:
- Anh nói quá lời rồi, quan trường phức tạp lắm, em á, có sống thêm một kiếp nữa cũng chưa đủ vào đó chơi đâu... Thôi, em mời anh đi chơi bi a.
Tần An kéo Quân Tử đi, khôi phục lại bản sắc trẻ con:
Trấn Thanh Sơn không lưu hành trò cao nhã như snooker, Tần An cũng càng thích chơi bi a 9 bi, đơn giản trực tiếp, không cần tốn quá nhiều trí não, chỉ xem ai chuẩn xác hơn.
Tới phòng chơi game trên phố, chơi vài ván bi a, Quân Tử có việc đi trước, khi ấy quán bi a thường có cả máy chơi game, Tần An lúc này tiền rủng rỉnh, nhưng chơi một mình cũng vô vị, hôm nào gọi thêm Tôn Pháo, hôm nọ hắn nhìn Tần Tiểu Thiên chơi game mà thèm chảy nước dãi, tội nghiệp thằng bạn.
Trở về trường thì cuộc thi đã kết thúc, Diệp Trúc Lan không thể đi bắt cua quá nửa đã hờn dỗi về nhà. Tần An đi lấy xe đạp ở góc sân cuối trường, lúc về qua khu nhà ở của giáo viên trong trường, nhìn thấy Tôn Pháo cúi đầu rầu rĩ đứng trước cửa phòng giáo viên chủ nhiệm lớp.
- Sao vậy, lại gây họa gì rồi à?
Tần An hớn hở dắt xe tới hỏi, không phải y xấu bụng với bạn, mà rất thích hồi tưởng những chuyện mình và Tôn Pháo làm, nên cảnh tượng này khiến y thấy thân thương:
- Tao chẳng làm gì cả.
Tôn Phó bộ dạng oan ức nhìn Tần An dắt xe đạp:
- A, mày và Lý Tâm Lam thân thiết nhỉ.
- Nói xem, mày gây chuyện gì rồi, người anh em san xẻ bớt.
- Chính là chuyện sáng nay tao định hỏi Lý Tâm Lam, nhưng mọi người lớn lên trong cùng một cái sân, hỏi cũng ngại. Tao chỉ muốn biết, nữ sinh có mọc lông không, thế là tìm nữ sinh cùng lợp hỏi.
Tôn Pháo chẳng cần ngại ngùng với Tần An, hơi đứa cùng nhau làm nhiều chuyện mất mặt lắm rồi:
Tần An toát mồ hôi, táo báo, quá táo bạo rồi, không hổ cõ chữ "Pháo" trong tên, câu này mà hỏi Lý Tâm Lam thế nào mình cũng bị họa lây:
- Thế rồi sao, nó mách giáo viên là mày giở trò lưu manh à?
- Không, nó cứ nhìn tao chằm chằm, chả nói gì cả, sau đó bật khóc, cứ khóc mãi thôi, mày nói xem, có phải nó bị bệnh không? Tao còn định khuyên nó, nếu mọc rồi thì nên nhổ đi.
Tôn Pháo vì chưa khoe được hết kiến thức mà không thoải mái:
- Thầy Lưu lại tưởng tao bắt nạt nó, nên phạt đứng, mày nói xem có oan không?
Oan cái con khỉ, chưa bị kết tội lưu manh đòm một phát là may rồi, chuyện này thì Tần An không dám san xẻ bớt với thằng bạn, đang định chuồn em, không ngờ Lưu Trường An đi ra gọi: