Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 714: Tập lời thoại. (2)

Chương 714: Tập lời thoại. (2)


Tần An lắc đầu, nhìn về phía một gian phòng nhỏ che rèm:

- Cô không cần quá chú ý, tôi đã chủ động liên hệ với cô, tất nhiên sẽ có trách nhiệm thời gian tới công ty dốc hết nguồn lực cho cô. Chuyện quảng cáo sắp tới, chuẩn bị thế nào?

- Lời thoại không nhiều, không thành vấn đề, chỉ không biết có vừa ý anh không.

Đây là quảng cáo tuyên truyền đầu tiên của công ty, sẽ được phát trên ĐTH Tương Nam, điều này sẽ rất có lợi cho danh tiếng của cô, tiếc rằng chỉ là nữ phụ, không biết nữ chính mà mình phải làm nền sẽ là ai, Lâm Vi có chút tò mò, cũng có chút không phục:

- Tôi đã xem tài liệu của cô, cũng có kinh nghiệm diễn xuất vài bộ phim, chỉ là quảng cáo ngắn, sẽ không thành vấn đề.

Tần An được Đỗ Thượng cho xem vài bộ phim Lâm Vi diễn, rất có đặc sắc, không phải loại hình bị chìm lẫn trong đám đông, chỉ là chưa có cơ hội nhận vai thích hợp.

Ca sĩ là cái nghề ngắn hạn, nếu không có thiên phú trác tuyệt thì đều không lâu dài, chừng 30 tuổi có thể nói là hết rồi, trong khi đó sự nghiệp diễn viên thì lâu dài hơn nhiều, vì thế rất nhiều ca sĩ lấn sân sang sự nghiệp diễn xuất, hiện tượng này không hề hiếm.

- Anh Tần nếu có thời gian, tối nay tôi có thể mời anh ăn cơm được không, tôi muốn nhờ anh giúp tập lời thoại.

Lâm Vi chú ý tới ánh mắt Tần An vài lần lướt qua mặt mình, cô cũng rất tự tin vào dung mạo của bản thân, loại công tử có tiền như Tần An, có ai không phong lưu? Trước kia ở Gia Tây, chẳng phải đại tỷ của Gia Tây cũng có quan hệ lén lút với giám đốc công ty à? Lâm Vi tự biết mình, người bên cạnh giám đốc nhiều lắm rồi, cho dù để con lợn béo đó đè lên người thì người ta cũng chẳng phân ra mấy tâm tư cho mình. Có điều Đại Ngu hiện giờ thì khác, nếu như giữ chặt lấy Tần An, nói không chừng thành đại tỷ ở công ty rồi.

Ở trong cái giới này, dung mạo không phải tuyệt sắc, vóc dáng không khiến người ta nhìn một cái phun máu mũi, giọng nói không khiến người ta nghe một lần khó quên thì chẳng có nhiều cơ hội, muốn ngoi lên phải nỗ lực và hi sinh rất nhiều mà chưa chắc đã thành. Lâm Vi đã thấy nhiều rồi, ở cái giới này chuyện hai bên tình nguyện nhiều hơn bị cưỡng ép, quy tắc ngầm? Còn chưa biết là bên nào chủ động đâu, ví như cô, chưa bán bản thân là vì chưa có cái giá mình muốn, mà Tần An hiển nhiên là người có thể trả được cái giá đó.

Tập lời thoại là cái cớ có nhiều ẩn ý, Tần An không rõ Lâm Vi có ý gì, song y không có thời gian, toàn bộ phim quảng cáo Tôn Tôn không có lời thoại, y không cần cùng Tôn Tôn luyện lời thoại, nhưng dù có cùng Tôn Tôn lặng lẽ ngồi bên nhau ngắm cảnh đêm Tương giang thì cũng hấp dẫn hơn làm bất kỳ cái gì với Lâm Vi.

Tần An đang nghĩ xem phải từ chối Lâm Vi ra sao thì Tề Vân Cách và Nguyễn Thanh Ngọc từ ngoài đi vào.

- Anh Tần, không ngờ anh lại tới, nếu không tôi đã đợi ở đây nghênh tiếp khách quý rồi, thật xin lỗi.

Trí nhớ của Nguyễn Thanh Ngọc rất tốt, Tần An cười chào hỏi, cuối cùng quay sang Tề Vân Cách:

- Lại gặp nhau rồi.

- An Thủy ở bên trong sao?

- Không phải.

Tần An thấy may Tề Vân Cách không thể hiện ra xu thế rõ ràng, không thì y co chân chạy mất:

- A, đây là cô Lâm Vi phải không? Tôi đã nghe cô hát, tới giờ vẫn còn nhớ.

Phải nói Tề Vân Cách từ Anh trở về mang theo không ít phong cách quý tộc bên đó, lịch thiệp thoải mái mà không xuồng xã:

- Cám ơn anh.

Lâm Vi không nhận ra Tề Vân Cách, nhưng có thể nhìn ra hắn không tầm thường, tự nhiên không thể thiếu tôn trọng:

Mọi người trò chuyện, tuy không quen thuộc mấy, nhưng bất kể Tần An, Tề Vân Cách, Lâm Vi hay Nguyễn Thanh Ngọc đề giỏi giao tiếp nên không hề có chút gượng gạo nào, một lúc sau lại có khách quen, Nguyễn Thanh Ngọc cáo lỗi ra đón.

Rèm cửa lay động, Tôn Tôn cuối cùng cùng bước ra.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch