Tần An đứng dậy đi tới, mái tóc Tôn Tôn đã được làm thẳng lại, còn được dưỡng cho thêm suôn mượt, cảm tưởng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng thể tung bay:
Tề Vân Cách và Lâm Vi nhìn Tôn Tôn đều có chút giật mình, cô gái xinh đẹp nhường này không phải hôm nào đó ra khỏi cửa là có thể tùy tiện mà gặp được.
Lâm Vi lập tức hiểu ngay, đây là nữ chính mà Đỗ Thượng nhắc tới, không phải cô nhìn ra tiềm năng kinh người gì từ cô gái này, mà từ việc Tần An lập tức đứng dậy đi tới hỏi han là rõ, quả nhiên là ở đâu cũng như thế, người nổi nhất luôn là người được ông chủ sủng ái nhất.
Có vẻ kiêu kỳ đây khó sống chung đây, đó là ấn tượng đầu tiên của Lâm Vi với Tôn Tôn khi thấy cô ngay cả trước mặt Tần An không thể hiện mấy cảm xúc, giống kiểu được chiều sinh kiêu.
- Đây là chị Lâm Vi, ngày mai bạn sẽ quay quảng cáo với chị ấy.
Tần An dẫn Tôn Tôn đi tới giới thiệu:
- Đúng là chị Lâm Vi rôi, em đã xem phim chị đóng.
Khuôn mặt luôn lãnh đạm Tôn Tôn phút chốc bừng sáng niềm vui, đây là minh tinh đầu tiên mà cô thấy trong đời thực:
- Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi.
Lâm Vi thu ngay lại ánh mắt phức tạp của mình, cười rất tươi:
- Năm ngoái phim Bước đi nguy hiểm, em rất thích vai diễn của chị, chị rất mạnh mẽ, suýt nữa em còn cắt tóc ngắn nữa cơ.
Tôn Tôn hết sức vui vẻ, thoáng cái mặt trở nên đánh đá, quay sang Tần An hất tóc ra sau:
- Tôi nói lần cuối, anh còn bám theo tôi quấy rầy, tôi ném cái dép này vào mặt... Phì....
Chưa nói hết câu nhìn mặt thộn ra của Tần An đã cười phì.
- Không ngờ em còn nhớ cả lời thoại của chị nữa.
Lâm Vi cũng vui lắm, ấn tượng khi nãy với Tôn Tôn thoáng cái thay đổi nhiều:
- Em bắt chước theo chị.
Tôn Tôn không nói tiếp là tiếc rằng không được lên hình nhiều.
Hai cô gái tíu tít như chị em lâu ngày gặp lại, Tần An đành kiên nhẫn tiếp chuyện Tề Vân Cách, cũng nghe ngóng được không ít chuyện, vốn định mời Nguyễn Thanh Ngọc tham gia liên minh Lạc Thần, mở chi nhánh ở Lâu Tinh, nhưng với mức độ làm ăn tốt thế này người ta chưa chắc có hứng thú, đành tìm người khác, đợi thêm một lúc kiếm được cớ tạm biệt.
Tiếp đó bốn người cùng đi ăn cơm, Tôn Tôn và Lâm Mi trò chuyện vui vẻ, còn tập lời thoại với nhau, Tần An tiếp chuyện Tề Vân Cách, thi thoảng ánh mắt hắn liếc tới làm Tần An chỉ muốn kéo ngay Lâm Vi đi tập lời thoại, ăn cơm xong lấy cớ hôm nay đi xa cần nghỉ ngơi mới thoát thân, nhưng khi ra về Tôn Tôn vẫn còn rất hưng phấn lại muốn kéo Tần An đi dạo phố mua quà cho Diệp Trúc Lan.
Quà cho Diệp Trúc Lan là do Tôn Tôn chọn, Tần An nói biết Diệp Trúc Lan thích gì, nhưng Tôn Tôn không cho Tần An chọn.
Tôn Tôn cũng dùng tiền mừng tuổi, mua cho Tần An một cái thắt lưng da, khi nhìn Tần An thử thắt lưng liền kéo đuôi thắt lưng kéo mạnh:" Bụng tể tướng có thể chèo thuyền, cái bụng này của cậu cũng không nhỏ, cần dùng thắt lưng thắt lại,"
Tần An muốn nói người mình thích cất trong tim chứ không phải trong bụng, y cũng không phải ông chú bụng bự, thắt lưng là để giữ quần thắt ở hông, có thắt ở bụng đâu.
Nhưng Tần An vẫn ngoan ngoãn ngậm mồm, Tôn Tôn đâu có quan tâm y thắt ở chỗ nào, chỉ cảnh cáo y mà thôi, Tôn Tôn thích ghen, cô lại không thể ghen với Diệp Trúc Lan, cho nên dễ nhắm vào các cô gái khác, như Ngải Mộ, Đường Mị..
Nhắc tới Đường Mị, Tần An lại nhớ tới cuộc điện thoại đêm 30 Tết.
Một ngày Tôn Tôn và gặp An Lạc.
Khóe miệng Tần An giật đột cái.
- Cười cái gì đấy?
- Có cười cái gì đâu.
Tần An thề đó tuyệt đối không thể coi là một nụ cười được, vợ y là sự đối lập lớn với chị gái mình, cho dù cô dấu mình rất tốt.
Về tới khách sạn Giang Tâm thì đã là chín giờ hơn, nhìn nước sông bên ngoài bị đèn đường chiếu lấp lánh ánh nước, chiếu luôn cả gian phòng trở nên long lanh huyền áo.
Cảnh trí như vậy, chẳng trách vì sao giá phòng ở đây đắt nhất tỉnh thành.
Tần An đi theo Tôn Tôn vào phòng, bị cô chặn ở ngoài cửa.