- Mình muốn xem bạn thay quần áo, nếu kích cỡ không vừa còn đi đổi...
Một cái cớ vô cùng méo mó tất nhiên chỉ được đáp lại bằng cái đóng cửa lạnh lùng.
Tần An vẫn mặt dày gõ cửa, bắt chước Lâm Vi nói:
- Tôn Tôn, bọn mình tập lời thoại đi, mai quay quảng cáo rồi:
- Mình đóng người câm.
Tôn Tôn không nhịn được cười:
-....
Tôn Tôn không nghe thấy bên ngoài có tiếng động gì, thừa biết Tần An không dễ dàng từ bỏ, đại khái còn đứng ngoài kia, đợi một lúc mới nói vừa đủ nghe:
- Cậu ngủ sớm đi, mình phải đi tắm, mai mình gọi dậy.
- Ừ.
Giọng Tần An rõ rầu rĩ:
Biết ngay mà, Tôn Tôn có chút đắc ý, giơ nắm đấm dứ dứ rồi cởi áo khoác ngoài để trên giường, đi vào phòng tắm, mới cởi áo lót ra thì bên ngoài có tiếng cạch nhẹ, nhưng Tôn Tôn không nghe thấy.
Tần An không phải loại con trai hèn mọn, y là loại đẹp trai lai láng, thần thái ung dung trấn định, ánh mắt ấm áp nhu hòa, làm việc xấu cũng như thanh niên tốt học tập Lôi Phong, giở trò lưu manh cũng đầy thâm tình.
Đoán chừng lúc này Tôn Tôn vào phòng tắm rồi, nhưng Tần An không khom lưng rụt đầu dò dẫm, vì làm thế cũng chẳng giảm bớt khả năng bị phát hiện, khi người ta nhìn thấy chưa làm gì còn nhanh chóng chụp tội danh lên đầu.
Y khe khẽ mở cửa, hai tay đút túi quần, cứ như bước vào phòng mình, dùng chân đóng cửa lại.
Còn chưa được thấy phong cảnh phòng ngủ chính, nơi này có ban công rộng nối với chiếc cầu gỗ đi thẳng ra giữ hồ, có hai cái ghế nhỏ, quýt đỏ đu đưa chỉ cần vươn tay ra là hái được.
Cứ thế thong thả bước quanh phòng ngủ, ngắm nghĩa gật gù, cuối cùng lộ ra ý đồ khi đứng trước phòng tắm.
Tôn Tôn sau khi đóng cửa phòng thì buông lỏng cảnh giác, cửa phòng tắm là loại cửa xoay, một nửa là tranh phong cách sơn dầu mỹ nhân tắm rửa, hòa trộn tranh họa Trung Quốc và không khí Châu Âu, nửa kia là pha lê trong suốt.
Tần An hết sức thất vọng, vì hơi nước bên trong phủ kín kính, chẳng nhìn thấy gì cả, đó là loại tường kính dễ hút hơi nước, chỉ cần mở vòi nước nóng một cái là coi như xong.
Tần An nghĩ một chút gõ gõ cửa.
- Tần An!
Tôn Tôn ở bên trong hét lên chói tai, ôm lấy người, quay đầu lại, may tường kính bị hơi nước che hết tầm nhìn, Tần An không thể thấy mình mới yên tâm:
- Cậu làm cái gì thế hả?
- Sao bạn biết là mình?
Tần An tỏ ra hết sức ngạc nhiên:
- Cậu là tên lưu manh, nếu cậu dám bước vào, mình cắn chết cậu.
Tôn Tôn nói không lớn nhưng rất có sức trấn nhiếp:
- Yên tâm, không được bạn đồng ý, mình sẽ không vào, mình là Tần An, không phải là cầm thú.
- Cậu không bằng cả cầm thú.
Tôn Tôn tức giận nói nhưng lại thiếu chút nữa thì phì cười:
Tần An thấy câu này đúng quá, mình đúng là không bằng cầm thú, nếu là cầm thú thì lúc này xông vào mới đúng, phòng tắm vì lý do an toàn nên không có khóa:
- Tôn Tôn.
- Cái gì?
Tôn Tôn hết sức cảnh giác, chỉ cần lên tiếng nói chuyện là có khả năng lọt vào bẫy của y:
- Cậu không mau ra ngoài là mình giận đấy.
- Tôn Tôn, cho mình tắm với.
Tần An biểu đạt ý nguyện của mình rất thật thà:
- Cái gì?
Tôn Tôn cho rằng mình nghe nhầm, Tần An dám đưa ra yêu cầu này? Cậu ta điên à, cậu ta nghĩ rằng có chút khả năng nào mình sẽ đồng ý sao?
- Cho mình tắm với.
Tần An lặp lại:
Tôn Tôn thở hổn hển, bầu ngực nhấp nhô liên hồi, quả nhiên mình không nghe nhầm, cậu ta dám đưa ra yêu cầu vô sỉ đó:
- Tần An, cậu đừng mơ chuyện đó, cậu ra ngoài ngay, mình không nói lại lần nữa đâu.
- Hả, bạn giận cái gì thế, chỉ phòng bạn mới có phòng tắm, phòng mình không có, mình vào hỏi khi nào bạn tắm xong cho mình tắm nhờ thôi mà.
Mặc dù giọng Tần An có vẻ rất ngơ ngác không hiểu ra sao, nhưng Tôn Tôn thừa biết y đang che miệng cười, không ngờ mình cẩn thận như thế mà vẫn mắc bẫy, hét lên:
- Tần An! Đợi mình tắm xong sẽ tính xổ với cậu.
Tần An ngoạc miệng cười nhanh chóng bỏ chạy khỏi phòng, Tôn Tôn không hề chú ý tới chuyện mình lẻn vào phòng ngủ của cô, lòng cực kỳ đắc ý.