- Dừng, biểu cảm quá cứng, tự nhiên một chút, thả lỏng đi.
- Không, không phải như thế..
- Dừng, dừng lại.
Chỉ vẻn vẹn là một cảnh cô gái câm nhìn thấy người nghệ sĩ già kéo violon thôi, lên hình chưa đầy mười lăm giây không ngờ vật lộn lâu như vậy, quay liền hai tiếng chưa xong. Tôn Tôn không học diễn xuất thể hiện được cái khao khát bùng cháy trong ánh mắt như thế, thêm vào tính cách gây ra, rất khó thể hiện cảm xúc mãnh liệt, nếu có lời thoại đã tốt, nhưng đằng này lại là cô gái cam.
Dừng … dừng … lại dừng …
Khi ngay cả Đỗ Thượng cũng có chút mất kiên nhẫn, thấy đạo diễn quá khắt khe, Tần An ngăn ông ta lại, cuối cùng Lâm Vi giúp đỡ, Tôn Tôn cũng tìm được yếu quyết, ai cũng nhận sự kìm nén như có thứ gì đó muốn từ trong thoát ra trong ánh mắt của Tôn Tôn, đến Tần An phải kinh ngạc.
…
- Good good!
Đạo diễn cao hứng xổ ra một tràng tiếng Anh:
- Không uổng công diễn hỏng nhiều như vậy, quá tốt rồi.
- Làm phiền mọi người rồi.
Tôn Tôn chịu khó đi cám ơn nhân viên công tác lẫn đạo diễn, tới chỗ Tần An che miệng cười:
- Chị Lâm Vi kể cho mình một câu chuyện cười, sau đó bắt mình nhịn không được cười, phải giữ mặt lạnh, đau hết cả quai hàm.
Ngày đầu tiên và thứ hai quay phân đoạn trong nhà, ngày thứ ba thứ tư quay cảnh ngoài trời, ngày thứ năm xem lại quay bổ xung một số chi tiết nhỏ theo ý đạo diễn. Tôn Tôn tuy không có lời thoại, nhưng vì thế càng yêu cầu cao về biểu cảm, trong cô chưa hề hoạc diễn xuất hay có kinh nghiệm diễn xuất, bị hỏng rất nhiều lần, quay ngoài trời quay tới lạnh cóng người, mặt cứng đờ, quay nội cảnh thì đến quá 0 giờ vẫn chưa xong. Tần An hoàn toàn không can thiệp vào ý đồ của đạo diễn.
Cuối cùng quảng cáo cũng quay xong, Tôn Tôn thở phào, không nghĩ một đoạn quảng cáo ngắn thôi, mà vất vả như thế, vất vả hơn cả học tập nhiều, Tôn Tôn hơi nhớ trường rồi, cũng vừa vặn tới ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, hai người trở về thành phố Lâu Tinh.
Tôn Ngạn Thanh về trấn Thanh Sơn thương lượng công việc, Trọng Hoài Ngọc thì tới nhà một bác gái vùng đông bắc trong tiểu khu học cách làm xủi cảo... Mặc dù Nguyên Tiêu là phải ăn bánh trôi.
Diệp Trúc Lan ở nhà một mình, đang buồn chán thì Tần An và Tôn Tôn một trước một sau đi vào, hưng phấn ném điều khiển TV đi nhào vào lòng Tôn Tôn:
- Tôn Tôn, nghỉ Tết có vui không?
- Không vui bằng bạn, được theo cha mẹ ra biển chơi, cha bạn là cán bộ quốc gia mà hủ bại, tiền điện nhà mình đóng đều bị nhà bạn đem đi hủ bại cả rồi.
Tôn Tôn buông túi trong tay xuống, ôm lấy Diệp Trúc Lan, cô cũng dần quen với cách biểu lộ tình cảm rất nhiệt tình của cô bạn thân:
- Cha mình hủ bại bao giờ, là đơn vị hủ bại, muốn trách thì trách cục điện lực ấy, mà nói đi cũng phải nói lại, đơn vị không hủ bại, mình không có váy mới mặc.
Diệp Trúc Lan hoàn toàn không hề nghĩ cho nhân dân đại chúng và công bằng xã hội, khi đi du lịch nghe cha mẹ cô nói chuyện, vị cục trưởng đơn vị bị song quy gì đó rồi, tuy cô ít quan tâm tới vấn đề ngoài trường học, nhưng cũng biết một chút. Mẹ hỏi cha có cơ hội tiến lên không, hình như cha nói không có, cô cũng tán đồng, tiến lên làm gì, để đợi bị song quy à? Thường ngày Diệp Trúc Lan không hỏi tới công việc của cha, lần này hiếm có tích cực quan tâm đưa kiến nghị, ai ngờ bị mẹ mắng tối mặt, cha cũng cốc một cái rất đau.
Khi đó Diệp Trúc Lan còn nghĩ, Tần An là tốt nhất, dù mình nói linh tinh thế nào cũng không chửi mình đánh mình.
- Bạn còn sợ thiếu váy mới để mặc à?
Tôn Tôn mở túi ra, lấy bộ y phục mà hai người mua cho Diệp Trúc Lan:
- Đây, Tần An mua cho bạn đấy.
- Oa, cám ơn Tần An.
Diệp Trúc Lan thấy áo mới là rất muốn mặc thử cho Tần An mặt đỏ bừng bừng nhìn Tần An, Tôn Tôn hừ một cái rồi đi về phòng, cô quá hiểu hai người này rồi.
- Diệp Tử, có nhớ mình không?
Tần An lập tức ôm Diệp Trúc Lan vào lòng, mặc dù ngày nào cũng gửi cho nhau rất nhiều tin nhắn, nhưng làm sao có thể so với cảm giác lúc này:
- Cả người đều nhớ.
Diệp Trúc Lan len lén nhìn về phía phòng Tôn Tôn, áp giọng xuống nói nhỏ:
- Vậy thì phải hỏi.
Tần An ngửi hương thơm nhàn nhạt trên tóc cô:
- Tóc có nhớ không?
- Nhớ.
Diệp Trúc Lan trả lời như nơi đó đang nói:
- Vậy tai có nhớ không?
Tần An hôn nhẹ lên tai:
- Nhớ.
Diệp Trúc Lan cười khúc khích, tai thật ngứa:
Tần An lại hôn lên mắt:
- Mắt có nhớ không?
- Giữ bạn vào trong mắt rồi.
- Vậy mũi có nhớ chứ?
Tần An cọ cọ mũi với Diệp Trúc Lan:
- Nhớ lắm.
Diệp Trúc Lan hít một hơi, toàn mùi Tần An:
- Vậy... cái môi có nhớ không?
Diệp Trúc Lan không trả lời nữa, nhắm mắt lại che dấu ngọt ngào và thẹn thùng, nhón chân lên, hơi nâng đầu, he hé hai cành môi hồng.
Tần An hôn xuống, một cái thật nhẹ, hai người tách ra, rồi mau chóng dính lại vào nhau, dần dần hòa trộn cả hơi thở lẫn mùi vị cảu đối phương, lưỡi tiếp xúc, quấn chặt, không nỡ tách ra.
Rất lâu, rất lâu Diệp Trúc Lan không biết qua bao lâu nữa, thoải mái dựa vào vai Tần An, hơi lo lắng: