- Có một hôm mình và mẹ ngủ chung phòng, mình nằm mơ, mơ thấy bạn, nhưng không nhớ mơ gì nữa, mẹ nói mình nói mớ.
Tần An thầm hô hỏng rồi, quả nửa là có phiền toái, hơn nữa còn không nhỏ:
- Nói gì?
- Mình hỏi mà mẹ không nói, nhưng giận mình lắm, về sau lại tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng lại vô tình nhắc tới chuyện của bạn, tưởng mình ngốc chắc, mình giả vờ không có hứng, đáp qua loa.
Diệp Trúc Lan dương dương đắc ý nói:
Tần An lại lần nữa hô hỏng rồi, Diệp Trúc Lan không ngốc nhưng làm sao có thể là đối thủ của Khuông Vịnh Mai, quá nửa cô nằm mơ gọi tên mình rồi, thế đủ nói lên quan hệ hai người không bình thường nữa. Sau đó Khuông Vịnh Mai dò hỏi, nếu Diệp Trúc Lan thoải mái nói ra thì không sao, hai người xưa nay luôn thân thiết không dấu diếm, giờ lại tỏ ra không hứng thú, không hứng thú mà lại mơ thấy à? Che che dấu dấu khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
- Không sao đâu, sau này mẹ bạn hỏi thì cứ nói bình thường.
- Ý bạn là, mình sai rồi à?
Diệp Trúc Lan nhanh chóng ý thức được qua lời Tần An:
- Bạn không sai, là mình sai, không có gì, đừng lo.
Thông thường cha mẹ trách đứa con trai, không trách con gái mình, Khuông Vịnh Mai là giao viên, xử lý chuyện này thế nào cũng tìm mình nói chuyện trước, xem tình hình ra sao rồi mới quyết định, điều này Tần An dám khẳng định:
Chỉ là không biết Diệp Trúc Lan nói gì đây, nếu chỉ là gọi tên thì không sao, nếu nói chuyện khác, ví dụ như hôn nhau... Khuông Vịnh Mai mà nhận định mình làm chuyện xấu với Diệp Trúc Lan, không lột da mình mới là lạ.
Khuông Vịnh Mai không chỉ là nữ nhân bình thường, mà còn có hào quang của mẹ vợ, nếu điều kiện mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích không được thành lập, vậy mẹ vợ giết con rể là chuyện đơn gian.
Tần An đưa tay sờ cồ, xem ra chỉ còn cách đợi xem tình hình, mẹ vợ tìm tới nhà rồi thì quân tới tướng ngăn, nước lên đê chắn thôi.
- Hai người còn chưa chịu xong à?
Tôn Tôn ngồi bên trong mất kiên nhân hét lên, cô một mình ngồi trên giường lẻ loi, Tần An cùng Diệp Trúc Lan thân mật, cảm giác bị ghẻ lạnh:
Diệp Trúc Lan bị Tôn Tôn mắng liền xấu hổ đẩy Tần An ra:
- Mau buông mình ra.
- Mình còn chưa hỏi hết, mới hỏi tới miệng.
Tần An vẫn ôm Diệp Trúc Lan, cúi đầu ngửi hương thơm trên người cô, rất thoải mái, đâu chịu buông ra sớm thế:
- Được rồi, mau hỏi đi.
Diệp Trúc Lan cong môi, đã nói cả người đều nhớ rồi, muốn hỏi hết thì hỏi tới bao giờ.
- Mình muốn hỏi, thỏ con có nhớ mình không?
Tần An cười hì hì:
- Xấu xa.
Diệp Trúc Lan mặt đỏ rực đẩy mạnh Tần An ra chạy vào phòng, đóng ngay cửa lại:
- Cuối cùng cũng chịu tách nhau ra rồi à?
Tôn Tôn ngồi trên giường đong đưa chân, cô mặc quần áo mới, áo len trắng muốt, quần jean xanh ngọc ôm lấy đôi chân dài khỏe khoắn, đơn giản mà vẫn xinh đẹp tới làm người ta ghen tỵ:
- Bao lâu không gặp mà chỉ biết trêu mình.
Diệp Trúc Lan ngồi xuống nắm tay Tôn Tôn:
- Lên tỉnh thành chơi những gì?
- Làm gì có thời gian mà chơi, chỉ đi dạo phố mua quà cho bạn, sau đó là quay quảng cáo suốt ngày đêm, còn Tần An vẫn thế, cùng đám người lớn trò chuyện.
Tôn Tôn nhìn thấy cổ áo Diệp Trúc Lan bị quăn, liền tỉ mỉ vuốn thẳng lại:
- Lần sau nhất định dẫn mình theo nhé, mình muốn xem bạn quay phim, sau này bạn thành đại minh tinh rồi, người ta sẽ hâm mộ mình có bạn thân là đại minh tinh.
Diệp Trúc Lan ao ước:
- Không thú vị như bạn nghĩ đâu, đi xem đừng đòi về đấy.
Tôn Tôn lấy ngón tay làm động tác rạch lên gò má hồng hồng làm người ta chỉ muốn nhéo một cái:
- Vừa rồi mình nghe hết rồi, buồn nôn chết đi.
- Bạn nghe trộm à? Xấu.
Diệp Trúc Lan mặt đỏ rục như tôm luộc:
- Làm gì xấu bằng bạn.
Tôn Tôn khoanh hai tay trước ngực quay lại dáng vẻ học sinh gương mẫu:
- Yêu đương vốn là thế mà.
Diệp Trúc Lan không thể nào phủ nhận được nữa, dù sao Tôn Tôn là bạn tốt nhất của cô:
- Cuối cùng cũng chịu thừa nhận à? Đồ trưởng thành sớm.
- Không sớm bằng bạn, còn nói người ta.
Diệp Trúc Lan chỉ chỉ ngực Tôn Tôn:
- Chuyện đó thì có liên quan gì chứ?
Tôn Tôn đánh tay Diệp Trúc Lan:
- Bạn là đồ lưu manh, hai kẻ lưu manh là một đôi.
- Dám nói mình lưu manh, cho bạn biết thế nào là lưu manh.
Diệp Trúc Lan giơ hai tay lên nhào tới:
- Đừng, Diệp Tử...
Tôn Tôn bị Diệp Trúc Lan tập kích bất ngờ kinh hãi hét lên, nhưng Diệp Trúc Lan đã có ý đồ trước, làm sao chịu dừng, ngồi lên người Tôn Tôn giữ lấy tay cô:
- Khai ra có phải là uống trộm canh của mình không.
- Không, mau thả ra.
- Hừm, còn dám chối, thử là biết ngay.
Diệp Trúc Lan cười hì hì bóp ngực Tôn Tôn một cái, làm khuôn mặt xinh đẹp của Tôn Tôn đỏ rực:
- Oa, một tay không nắm hết nữa, rõ ràng là có … Á …
Tôn Tôn không nhịn nữa, phản công vật ngã Diệp Trúc Lan, nghiến răng nghiến lợi bóp trả.
Hai cô gái ở bên trong phòng nô đùa, Tần An ở ngoài dán sát tai vào cửa phòng, thiếu chút nữa xô cửa xông vào, mồm cứ liên hồi lẩm bẩm hai con thỏ nhỏ, hai con thở lớn..