Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 719: Gặp lại. (1)

Chương 719: Gặp lại. (1)



Mùa đông tới, trường học nghỉ lễ, kỳ nghỉ bắt đầu, năm mới tới, treo câu đối, pháo nổ trong tuyết càng thêm đỏ.

Nguyên Tiêu tới, ăn bánh trôi, Tết vậy là hết, mùa xuân tới, trời ấm áp hơn một chút, thế rồi mưa liên miên không ngớt, mưa phùn li ti thúc giục lá non trồi lên, làm thân thể thiếu nam thiếu đang phát triển như măng mọc có chút phiền muộn.

Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan, Tần An đều đang ở độ tuổi này, bọn họ yêu sớm rồi, không phiền muộn nữa, vui vẻ trưởng thành, hận không thể lập tức lớn lên, tốt nhất giống như nhìn rừng măng qua đêm, chẳng còn nhìn thấy măng non mới trồi lên hôm qua nữa.

Đối với Tần An mà nói, trong cuộc sống bình đạm, giản đơn mà hạnh phúc ấy, Đường Mị là nhân tố duy nhất phá vỡ nó, nhưng y không thể làm cô gái đó biến mất, cô ta làm sao lại quen An Lạc? Làm sao mình trêu chọc vào cô ta? Ngày hôm đó không xô phải cô ta chắc bây giờ an thân rồi.

Tần An than thở rời nhà Tôn Tôn.

Tôn Tôn cứ lo Tần An thích Đường Mị, Tần An không thích Đường Mị, Đường Mị chẳng là cái gì cả, nếu muốn Tần An thích Đường Mị, Tôn Tôn phải nỗ lực 120 nghìn phần trăm mới được, Tôn Tôn không tin y.

- Cậu mà đi trêu chọc cô ta thì bọn mình chấm dứt, có cô ta thì không có mình.

Bao nhiêu ghen tuông và ủy khuất ở chỗ Diệp Tử bị Tôn Tôn ném hết lên người Đường Mị.

Tần An không nói, Tôn Tôn ghen tuông, giận dỗi, cãi nhau với y, biểu hiện đó đều là của cô gái tuyết tâm bảo vệ hạnh phúc của mình.

- Nhớ rồi, mai gặp lại.

Tần An hôn nhẹ lên má cô xoay người rời đi.

Tôn Tôn đi lên lầu, nhìn thấy cha, tức thì hoảng hốt, vừa rồi cha có nhìn thấy Tần An hôn mình không?

- Mẹ con gọi điện nói làm xong xủi cảo rồi, về nhà ăn... Thật đúng là, Nguyên Tiêu phải ăn bánh trôi chứ.

Tôn Ngạn Thanh lắc đầu liên hồi:

- Cha vừa gặp Tần An, rủ nó ở lại ăn xủi cảo mà nó không ở, phải thôi, ai lại đi ăn xủi cảo vào hôm nay.

- Dạ.

Tôn Tôn cúi đầu xuống không dám nhìn cha, đại khái không nhìn thấy, không nhìn thấy, Tôn Tôn cầu khẩn:

- Ơ Tần An nó làm cái gì thế kia?

Tôn Ngạn Thanh nhìn xuống lầu. Thấy Tần An đang đứng dưới sân, gập người hướng về phía nhà mình:

- Thật là, làm cái gì vậy?

Tôn Tôn che miệng cười, cô gái đang yêu đều thế, người trong lòng làm gì cũng thú vị:

- Đại khái là nó làm chuyện gì không phải, lòng hổ thẹn, nên xấu hổ xin lỗi ấy mà.

Cơ mặt Tôn Ngạn Thanh hơi kéo lên thành nụ cười:

- Cậu ấy, cậu ấy đánh vỡ cái cốc nhà mình.

Tôn Tôn không dám nhìn cha nữa, hốt hoảng chạy lên lầu:

Tôn Ngạn Thanh thở hắt ra, nhớ lại những chuyện năm xưa hai vợ chồng hẹn hò yêu đương, vậy mà chớp mắt một cái con gái đã lớn thế này. Năm xưa cha vợ sống chết phản đối, rốt cuộc đâu thay đổi được gì, chỉ làm quan hệ gia đình tệ hơn, chuyện trẻ con, chú ý chút, không để chúng vượt giới hạn là được, mặt này Tôn Ngạn Thanh đầy đủ tư tin vào con gái mình.

Tần An rời tiểu khu Thanh Viên, chỉ cách một con đường đầy ngô đồng.

Sắp vào mùa xuân rồi, hôm nay hiếm một ngày trời không âm u, mặt trời đã ngả về phía tây chỉ có ánh sáng ảm đạm, Tần An dẫm lên những chiếc lá rụng đen xì, mí mắt cứ giật giật, cảm giác có chuyện chẳng lành.

Có chuyện gì được nhỉ?

Lòng máy động, Tần An gọi điện cho chị dâu, áp giọng xuống:

- Chị, Đường Mị có ở nhà mình không?

- Em làm cái gì vậy hả, lén lén lút lút, cứ như gian đảng gặp nhau vậy, mau về đi... Ừ, Đường Mị đang ở đây, chơi với Tần Thấm vui lắm.

Lý Thục Nguyệt lấy làm lạ hỏi, quan hệ giữa Tần An với Đường Mị rất kỳ quái, nói là bạn bè cũng không phải, giữa hai người đều có chút bài xích nhau, không chỉ Tần An giữ khoảng cách với Đường Mị, Đường Mị nhìn Tần An làm nhiều việc rất tức giận:

- À... Chị có cần em mua cái gì không? Em đang ở siêu thị đây, để em mua một chút mang về.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch