Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 721: Thế nào mới thích. (1)

Chương 721: Thế nào mới thích. (1)



Đường Mị và Tần Thấm về rất muộn, trên cổ Tần Thấm là chìa khóa chú dùng lụa đỏ bện thành dây thừng, tay trái cầm cá heo bông, tay phải xách hộp gỗ xếp, không còn chỗ trống cầm chìa khóa nữa. Đường Mị không khác là bao, một bên là sách, một bên là đồ lặt vặt, còn có cái hộp lớn nữa.

Lý Thục Nguyệt hỏi bọn họ đi đâu chơi, Tần Thấm chạy vào phòng chú khoe quà chị Đường Mị mua cho sau đó được mẹ bế đi rửa ráy rồi đi ngủ.

Tần An cứ nghĩ Đường Mị về luôn, ai ngờ cô bỏ đồ xuống rồi thong thả ngồi chép bài tập.

- Bạn chép bài làm cái gì? Đi học thì đến muộn về sớm, nghỉ học thì không xin phép, thầy Cung chẳng dám quản bạn, hiệu trưởng coi bạn như bà cô tổ, cọn chép bài tập? Rảnh quá à?

Tần An ngồi trên giường xem sách số học, lúc đầu học vì thành tích, sau đó học vì thử thách bản thân, muốn mang vinh quang về cho ông vui, ai ngờ lại thành thích, hơn nữa số học rất có ích, giúp tăng cường năng lực tư duy và phân tích:

- Ừ.

Đường Mị đáp hời hợt, trông chẳng có vẻ gì đang chăm chỉ chép bài để tranh thủ xong trước khi đi học vào ngày mai:

- Mang về mà chép, mai nhớ mang tới trường cho tôi là được, ngày đầu khai học, lớp trưởng đại nhân sẽ đại giá quang lâm chứ?

Tần An ngáp dài:

- Đi chứ, vì sao không đi, cậu không phải vờ ngáp đâu, tôi sắp chép xong rồi.

Đường Mị vẫn thong thả chép bài:

- Ai vờ ngáp làm gì, tôi muốn đi ngủ.

Tần An nhìn bóng lưng Đường Mị, đây là cô gái nguy hiểm, bản năng bảo hộ không cho y ngủ khi Đường Mị còn ở trong phòng.

- Cậu ngủ đi, tôi chép xong sẽ về, còn sợ tôi thừa lúc cậu ngủ làm gì à?

Đường Mị tay chống má quay đầu sang mỉm cười:

Tần An gật đầu ngay.

- Tôi đa là thiến cậu, khỏi để cậu đi trêu hoa ghẹo cỏ thôi, yên tâm, dù cậu bị thiến rồi tôi cũng không chê đâu, sẽ chịu trách nhiệm tới cùng.

Đường Mị liếc mắt qua chỗ không nên nhìn:

- Phì, ai thèm... Này đừng có thực sự tưởng mình là Quan Âm, cho rằng có thể trị được tôi nhé.

Tần An thúc giục:

- Chép bài nhanh lên, còn nói chuyện thì cả đêm mới xong đấy.

- Chẳng sao, tôi hay thức thâu đêm xử lý tài liệu của công ty, gặp chuyện lớn, có khi vài ngày không ăn không ngủ là bình thường.

- Này, trước giờ bạn vẫy thế đấy à, vậy những giấy khen, vinh dự kia từ đâu mà ra? Tôi thừa nhận bạn có đầu óc hơn người, nhưng không tin có người nghịch thiên tới mức làm việc gì cũng hoàn mỹ như vậy, giống tôi, muốn học tập tốt liền không có mấy thời gian để ý tới chuyện kinh doanh, đi thi Olympic thì thành tích trong trường đi xuống.

Tần An thật hết bình luận, Đường Mị thực sự thích làm nữ cường nhân, mười mấy tuổi đầu đã thể, không biết sau này lớn lên còn biến thái tới độ nào:

- Giả thôi, không phải cậu sớm đoán ra à? Cha tôi là bí thư tỉnh ủy mà, trong nhà muốn tôi tham gia mấy hoạt động đó, mà cái nào tôi tham gia thì người ta tự giác phải cho phần thưởng rồi, thích tích học tập thì không phải giả, tôi trước kia có chút hứng thú, nhưng quá dễ dàng nên không có gì vui. Còn nữa, kỷ lục guiness cũng là thật đấy, tôi cũng không ngờ mình có thiên phú này.

Không có gì bất ngờ, Tần An chỉ muốn xác nhận thôi, đại khái khi còn nhỏ thì nghe lời cha mẹ một chút, sau đó dậy thì liền bắt đầu phản nghịch, cuối cùng biến thành ẩm ưởng thế này:

- Ngủ sớm đi, con gái thức khuya không tốt đâu, mọc mụn, dễ già.

Đường Mị chẳng đáp, cũng chẳng biết làm cái gì nữa, Tần An rốt cuộc không chịu nổi, mặc kệ Đường Mị, chẳng lẽ còn thiến mình được thật sao? Tắt đèn đầu giường, chui vào chăn ngủ.

Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn ánh đèn bàn, tiếng bút xàn xạt cùng hơi thở đều đặn của Tần An.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch