Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 722: Thế nào mới thích. (2)

Chương 722: Thế nào mới thích. (2)


Hồi lâu sau Đường Mị bỏ bút xuống, nước mắt chảy ra trên gò má, gục xuống bàn, bờ vai rung rung, khóc không thành tiếng.

Mái tóc rồi bù bị ánh đèn không quá sáng chiếu quá, để lại cái bóng như đám mây, vóc người mảnh khảnh làm người ta khó tin cô gánh vác cả tập đoàn thưởng nghiệp khổng lồ, lúc này đây lại yếu đuổi tới không thể cầm được bút bi chép bài tập.

Nữ nhân làm bằng nước, nước mắt Đường Mị không ngừng chảy ra.

Cô xoay người, lấy khăn giấy ở đầu giường lau nước mắt, rất lâu sau mới ngăn lại được.

- Tôi vốn không khóc nhiều như vậy, ai bảo cậu không an ủi tôi.

Biết Tần An đã ngủ say, Đường Mị lẩm bẩm oán trách, rất vô lý, nhưng ai quan tâm, nữ nhân vốn có đặc quyền vô lý mà, ủy khuất thút thít một lúc, rút thêm ít khăn giấy, nghi hoặc lẩm bẩm:

- Ở đầu giường để nhiều giấy thế làm gì chứ?

Trong lòng không thoải mái, Đường Mị bới móc trách Tần An, một lúc sau tâm tình tốt lên rất nhiều, hít sâu một hơi, kéo mái tóc giả bù xù như ổ gà ra, mái tóc thẳng mượt mà buông xuống vai, thấp thỏm quay người sang nhìn Tần An:

- Ngốc ạ, nếu không phải tôi, làm sao cậu ngủ say như thế?

Chăn ấm mùa đông khiến người ta lưu luyến nhất, ấm ấm chẳng muốn tỉnh dậy, khi ánh sáng bên ngoài lờ mờ chiếu vào, đồng hồ sinh học đánh thức Tần An dậy đúng giờ, đến giờ tập thể buổi sáng rồi.

Điều duy nhất mơ hồ là Tần An nhớ tối qua mình nằm trên giường, tán gẫu với Đường Mị một luc rồi đi ngủ, y chắc chắn là mình nằm giường của mình, không bị Tần Thấm làm nũng đòi ba người ngủ cùng.

May quá, thân thể ôm trong lòng không phải chị dâu.

Cũng không phải là Diệp Tử, Diệp Tử không nằm xoay lưng về phía mình.

Mở mắt ra, tóc đen bóng mượt, cổ trắng mịn màng, bờ lưng uốn lượn gợi cảm, nữ tử trong lòng khẻ thủ thỉ:

- Tỉnh rồi à?

Âm điệu chẳng khác gì làm nũng đó vào sáng sớm đáng lẽ phải khiến nam nhân rất kích thích, nhưng Tần An thề, đây chắc chắc là âm thanh khiến y sởn gai ốc nhất, âm thanh đó thuộc về Đường Mị.

Toàn thân toát mồ hôi lạnh, nằm trong chăn ấm mà Tần An thấy giá băng, đang muốn ngồi dậy thì bàn tay nhỏ ấn xuống.

- Cấm động đậy, nếu không tôi thiến.

Đường Mị cười khanh khách, một bàn tay khác từ trong chăn rút ra, kéo tóc che đi quá nửa khuông mặt:

Tần An rít lên khe khẽ, sợ chị dâu nghe thấy thì nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết oan ức:

- Cô thần kinh à?

- Ai bảo cậu không cảnh giác, cho cậu biết, đây chính là hậu quả đắc tội với Quan Âm.

- Đường Mị.

Tần An hít sâu một hơi, cố hết sức tình tĩnh, tốt bụng khuyên nhủ:

- Bạn là con gái, chúng ta lại không phải là bạn trai bạn gái, làm thế này là không biết xấu hổ.

- Đừng tưởng tôi không biết, cậu và Diệp Trúc Lan đi cắm trại qua đêm, đó mới là không biết xấu hổ, Diệp Trúc Lan bao lớn chứ, đã làm hỏng người ta.

- Tôi vẫn là xử nam.

Tần An sắp điên mất rồi:

- Xử nam thì tự hào lắm hay sao mà nói lớn thế.

Đường Mị bật cười, sau đó chuyển sang giọng vừa êm vừa ngọt:

- Tần An, cậu có thích tôi không?

Cho dù Đường Mị tựa hồ trong triệu chứng yêu đương của cô gái nhỏ, Tần An vẫn dứt khoát lắc đầu.

- Nhưng tôi rất thích cậu, bây giờ tôi rất vui, vì chúng ta có quan hệ thân mật rồi.

Đường Mị tựa hồ chẳng bất ngờ hay thất vọng, vẫn tự mình nói:

- Hai người có thân mật hay không không điều kiện tiên quyết không phải là chuyện này.

Tần An tiếp tục lắc đầu, Đường Mị căn bản không hiểu thế nào là yêu đương, nó không đơn giản tìm con khỉ rồi buộc thòng lòng vào cổ:

- Vậy cậu nói đi, thế nào mới thích tôi?

Đường Mị ngẩng đầu lên, đôi mắt ngốc ngốc đầy hoang mang:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch