Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 723: Sigmund Freud (1)

Chương 723: Sigmund Freud (1)



Tần An là người trọng tình cảm, cũng là người rất cảm tính, trải qua bao nhiêu chuyện, thay đổi lớn nhất của y chính là biết dùng lý trí xử lý tình cảm, có lẽ hơi lạnh lùng, có lẽ sẽ tổn thương người khác, nhưng trên đời làm gì có gì hoàn mỹ, y có Diệp Tử và Tôn Tôn rồi, đã áy náy lắm rồi, vấn đề ở đây không phải là y có thích Đường Mị hay không, mà là chắc chắn y sẽ không tiếp nhận thêm tình cảm của cô gái khác nữa.

Nhiều việc Tần An sẽ suy nghĩ cho người khác, nhưng nhiều việc phải vì mình, nếu muốn sống cuộc sống mình muốn thì không thể quá vì người khác.

- Về sau đừng thế này nữa.

Tần An trầm mặc một lúc rồi nói:

- Nếu có cơ hôi, tôi dạy bạn biết thế nào là tình yêu.

- Tôi biết.

Đường Mị trả lời với giọng vô cùng ương bướng:

Tần An gật đầu, nhìn dáng vẻ quật cường ấy không muốn nói gì thêm, thế này gọi là yêu, thật khiến người ta mở rộng tầm mắt:

- Tôi phải đi tập thể dục rồi, bạn không về đánh răng à?

Đường Mị ngân ngấn nước mắt đẩy y một cái thật mạnh rồi chạy đi.

- Ê, bài tập...

Tần An nói một nửa liền thôi, hôm qua Đường Mị đi chơi với Tần Thấm rất muộn mới về, sau đó chép bài lề mề, rõ ràng là cái cớ thôi:

Hôm nay chính thức khai học, cao trung không giống sơ trung còn có một ngày tới báo danh để học sinh làm quen lại. Lý Thục Nguyệt sáng sớm dậy làm bữa sáng, cửa phòng Tần An đóng, cho rằng y chưa dậy, lúc sau thấy Tần An từ ngoài về mới biết là đi tập thể dục.

- Mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế kia, mau tắm đi không cảm, rồi chuẩn bị ăn sáng.

Lý Thục Nguyệt lấy cái khăn lau đầu cho Tần An rồi đẩy vào phòng tắm:

Tần An thoải mái tắm nước nóng một hồi, ra ăn mỳ, nước canh nóng hôi hổi, thịt bò miếng lớn cắn ngập răng, sợi mỳ mềm dai nhai rất đã, người ta nói trái tim nam nhân đi qua dạ dày không sai, một bát mỳ bò làm y quên hết chuyện không vui hồi sáng rồi.

- Ăn chậm thôi, có ai cướp của em đâu.

- Con muốn cướp.

Lý Thục Nguyệt vừa dứt lời thị Tần Thấm đã phá rồi, nó dùng đũa chọc vào bát của Tần An nguấy một hồi lấy được ít mỳ, vừa cho vào mồm đã nhổ ra, nhăn mặt kêu luôn mồm:

- Cây quá, cay quá, con muốn uống nước.

- Nhìn thấy bát chú đỏ như thế mà con còn dám chọc đũa vào, con tự gây ra, tự đi lấy nước uống đi.

Lý Thục Nguyệt vừa rồi không cản để cho Tần Thấm một bài học.

Tần Thấm phụng phịu nhảy xuống ghế, bê ấm trà tu luôn, mắt nhìn mẹ thị uy, thường ngày nó không được uống như thế.

Tần An ăn xong thật nhanh đeo cặp đi học, Tần Thấm dám thách thức mẹ, nó gặp họa rồi, vụ này y không bênh được nên chạy sớm. Ra ngoài không gặp Đường Mị ở dưới cây ngô đồng như mọi ngày, mà cô gái này chưa chắc hôm nay đã đi học, đừng đó đợi Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn.

Không bao lâu sau hai cô gái từ tiểu khu Thanh Viên đi ra, từ bên kia đường nhìn thấy Tần An, Diệp Trúc Lan cao hứng vẫy tay.

Hôm nay khai trường nên phải mặc đồng phục, một mảng xanh lam rồi một mảng trắng, nếu cố nói là đơn giản tự nhiên thì cũng chẳng sai, nhưng mà nói đẹp thì không ai đồng ý, thiết kế đã xấu lại còn rộng thùng thình, ngay cả hai cô gái xinh đẹp như Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn mặc vào cũng khó mà khen được, Tần An hoài nghi, phải chăng giáo viên còn gửi gắm hi vọng đồng phục trường ngăn cản được chuyện yêu sớm xuất hiện.

- Diệp Tử.

Tần An đi tới nắm tay Diệp Trúc Lan:

- Tần An.

Diệp Trúc Lan lè lưỡi một cái rụt tay lại, sau này có thể cùng nhau tới trường, cùng nhau tan học rồi, cô cực kỳ vui:

- Tôn Tôn.

Tần An quay sang bên cười đầy ý đồ:

Tôn Tôn rất thần kỳ không biết biến đâu ra một cái cành cây đưa cho Tần An nắm rồi thản nhiên đi tiếp, Diệp Trúc Lan nhìn Tần An cầm cành cây như ngốc thì phì cười, Tôn Tôn thật giỏi, vậy mà cũng nghĩ ra được nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch