Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 724: Sigmund Freud (2)

Chương 724: Sigmund Freud (2)


Cái băng rôn to tới chướng mắt thông báo thành tích của Tần An trước cổng trường đã hạ xuống, nhưng đặc biệt làm một cái bảng chuyên đề, thành tích và giấy dự thi của Tần An dán trên đó, còn có cả ảnh nữa, với Nhất Trung mà nói, đây là vinh dự cực kỳ đáng tuyên truyền.

Diệp Trúc Lan xem ảnh Tần An, rất kiêu ngạo, Tần An đương nhiên là càng đắc ý, y còn chưa thi vật lý toàn quốc, đây mới là môn sở trường, nhất định phải có thành tích tốt nhất.

Bây giờ Tần An được coi là nhân vật phong vân nhất trường rồi, đẹp trai, có tiền, lại còn học giỏi, đáng lẽ ra y sẽ rất được hoan nghênh nếu y không đi cùng hai cái mầm họa siêu cấp được không ít chàng trai trong trường thầm yêu trộm nhớ, thế nên bất kể là nam hay nữ, chẳng ai tiếp cận ba bọn họ.

Vào lớp học Tần An mới thấy trong lớp hết sức náo nhiệt, không phải vì hôm nay là ngày đầu mọi người vẫn còn trong không khí thoải mái của kỳ nghỉ, mà vì Đường Mị.

Không ngờ rằng Đường Mị đã ngồi ở vị trí của mình.

Đường Mị vốn ở lớp trừ lúc làm trách nhiệm của lớp trường thì chẳng ai chú ý, chỗ ngồi được toàn bộ học sinh từng đi học công nhận là tệ nhất, bộ dạng thì càng tệ tới mức kinh thế hãi tục, nhưng hôm nay ai cũng nhìn cô, ánh mắt đủ cả tò mò, ghen tỵ đủ loại sắc thái tình cảm.

Không chỉ ở trong lớp, nam sinh lớp khác vờ vịt đi qua lớp 156 cũng đông hơn thường lệ, một số tên mặt đặc biệt dày còn đứng đó quan sát Đường Mị làm bại lộ ý đồ của đám huynh đệ.

Ai mà nghĩ rằng chuyện chỉ có thể xuất hiện trong tiểu thuyết ngôn tình của Đài Loan lại xảy ra ở Nhất Trung cơ chứ, một cô gái xinh đẹp tới mức khiến gần như tất cả các cô gái khác phải ghen tỵ lại hóa trang thành bộ dạng ngốc nghếch xấu xí, chuyện này đối với cuộc đời học sinh bình đạm cùng học tập căng thẳng, thực sự quá thu hút.

Đường Mị thì vẫn ngồi đó đọc cuốn sách ngoại ngữ mà học sinh cao trung căn bản không hiểu nổi, Tần An liếc qua trang bìa, chú ý tới một chữ quan trọng: Sigmund Freud.

Sigmund Freud bác sĩ về thần kinh và tâm lý người Áo, được công nhận là người đặt nền móng và phát triển lĩnh vực nghiên cứu về phân tâm học, là người bất kỳ hành vi nào cũng bị ông ta liệt vào trạng thái nửa thần kinh. Đây không phải lần đầu Tần An thấy Đường Mị đọc sách của ông ta, thế nên điên theo cũng chẳng có gì lạ.

Tần An chào đám Chu Hướng Phong, Hồ Đan Huy suốt cả kỳ nghỉ không gặp, sau đó vỗ nhẹ vai Ngải Mộ:

- Bạn có mang cuốn Độc giả theo không?

- Mình nhớ bạn nói là không thích mà?

Ngải Mộ đưa Tần An, giáo viên ngữ văn khuyên khích học sinh đọc Độc giả, cho rằng có lợi học văn:

- Mình đưa Đường Mị xem.

Tần An cầm cuốn tạp chí mỏng ném trước mặt Đường Mị:

- Làm gì?

Đường Mị liếc mắt qua tiêu đề, giọng khinh bỉ:

- Văn học Trung Quốc chỉ như đống rau bán đầy đường thôi.

- Đó không phải là văn học, chỉ là câu chuyện kịch tính thôi, không thích hợp với người thực tế xem, còn với người thực tế một cách cực đoan thiếu nhận thức về gia đình, hạnh phúc, tình bạn, tình yêu như bạn thì lại là thuốc bổ, kiên trì xem, sẽ hiểu thế nào là yêu đương.

Tần An chẳng xem Độc giả vẫn hiểu tư tưởng chủ đạo của cuốn tạp chí này:

Đường Mị hồ nghi nhìn Tần An, một tay cầm Độc giả của nhà xuất bản nhân dân Cam Túc, một tay cầm tác phẩm kinh điển Sigmund Freud diễn giảng ở Mỹ vào năm 1908, hiển nhiên cô thấy lời Sigmund Freud đáng tin hơn, ném trả cuốn Độc giả cho Tần An:

- Gia đình, hạnh phúc, tình bạn, tình yêu với tôi mà nói đều rất quan trọng, đừng coi tôi là đồ ngốc.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch