Sigmund Freud dùng tình dục để giải thích tâm lý và hành vi của nhân loại, chưa nói quan điểm lý luận của ông được bao người ủng hộ, bao người phản đối, ít nhất Đường Mị tin rằng trong đó có lời giải thích hữu dụng cho mình.
Chẳng có gì sai ở đây, Sigmund Freud nói nam nhân dùng nửa dưới để suy nghĩ, hôm qua Đường Mị chui vào chăn Tần An, dựa vào phản ứng bản năng rõ ràng đủ khiến Tần An dùng nửa dưới suy nghĩ thay thế cho cái đầu muốn đi thi Olympic rồi, miệng y có thể nói không thích mình, nhưng nửa dưới nói khác, chẳng qua cô còn nương tay không muốn vạch trần bản chất giả dối của nam nhân.
Thể hiện sâu hơn ở điểm này là lý tưởng của bạn học Tần An, liên quan tới đại hạnh phúc của y, vẫn là dùng nửa dưới để suy nghĩ, vượt qua cả nhu cầu thi Olympic, y suy nghĩ một mình Diệp Trúc Lan không đủ, còn muốn Tôn Tôn, hai tay bắt hai con cá to.
Đường Mị thấy Sigmund Freud nói chẳng sai chút nào.
Tần An lắc đầu, không muốn nói thêm, Đường Mị quá tự tin, quá cố chấp, quá quật cường, cái gì mình cho là đúng thì sẽ là như thế, không nghe ý kiến của người khác.
Đem cuốn Độc giả về chỗ, Tần An lật xem, phần thú vị nhất là mục chuyện cười.
- Tần An, cậu vẫn chưa thấy hình dáng thật của Đường Mị à?
Chu Hướng Phong vừa chép bài tập của Hồ Đan Huy, mắt lại thi thoảng nhìn trộm Đường Mị:
- Chưa thấy.
Tần An nhún vai, y không còn tò mò chuyện này nữa rồi:
- Thật đáng tiếc, giờ toàn trường đều công nhận Đường Mị xinh đẹp nhất năm thứ nhất đấy.
Tần An chưa phát biểu ý kiến thì Ngải Mộ đã không phục xen vào:
- Đường Mị ngày hôm đó chẳng qua dẫn theo đội ngũ hóa trang chuyên nghiệp, hơn nữa vì chưa ai thấy dung mạo thật của cô ấy nên mới bàn tán, nếu nói tới xinh đẹp thì mình thấy Tôn Tôn của lớp 158, với Chu Nhã Nam lớp 160 đẹp hơn hiều.
- Còn cả Ngải Mộ của chúng ta nữa, nhất quyết không thể kém Đường Mị.
Tần An mỉm cười nhìn Ngải Mộ:
Ngải Mộ thẹn thùng đỏ mặt, cô gái được chàng trai khen xinh đẹp ngay trước mặt mà không đỏ mặt thì quá chán rồi.
Đám nam đồng bào thán phục Tần An, dám công khai khen một cô gái như thế, bọn họ không có gan.
- Trường mình rất nhiều nữ sinh xinh đẹp, nhưng mà đồng phục thì quá khó coi, phải nói là xấu nhất trong các trường đấy, Ngải Mộ, Tần An các bạn ở hội học sinh, kiến nghị trường đổi đồng phục đi.
Hồ Đan Huy bất mãn nói:
- Đúng đấy, giống như manga Nhật, váy thủy thủ, tất tới gối, trường học như thế mới đáng học...
Chủ đề này lập tức được bọn con trai ngồi quanh hưởng ứng:
- Các cậu tới trường để làm gì thế hả?
- Con gái không phải chỉ để các cậu ngắm đâu nhé.
Một đám con gái do Ngải Mộ cầm đầu nhao nhao phản kích:
Tần An lập tức lấy bút chì ra vẽ, váy ngắn phong cách Scotland, mùa đông mặc thêm quần tất đen, đi giày trắng... Tiếc là không thể dùng giày cao gót... Sơ mi trắng bó hông đơn giản, thêm áo vest đơn giản, hài lòng giơ lên:
- Các cậu thấy thế nào?
- Hay, chính nó, lập tức gửi lên trường.
Đám Chu Hướng Phong liên tục vỗ tay hưởng ứng, loại đồng phục này thấy trên TV, các trường Hong Kong, Đài Loan đều mặc thế, nhưng đoán chừng ở trong nước không được phe chuẩn:
- Phì, nam sinh các cậu đều như thế, chẳng qua là thuận tiện cho các cậu nhìn thôi.
Trần Duyên bĩu môi, nói thế không có nghĩa là không thích:
- Đây gọi là tiếp cận với tư tưởng các trường tiên tiến, dựng lên hình tượng mới cho trường học mà sở giáo dục tỉnh đang khuyến khích.
Tần An hô hào dù y chẳng nhớ chính xác tư tưởng 4 mới mà sở giáo dục đầu năm nay đề ra là gì, chỉ là y biết chuyện này khó lắm, từng có trường học theo đồng phục Hàn Quốc, rốt cuộc bị giáo viên trong trường lấy cớ gia tăng học sinh yêu sớm ngăn cản:
- Ngải Mộ mà mặc bộ này thì không còn gì để chê.
- Chuẩn rồi.
Chỉ cần tưởng tượng đôi chân dài miên man thẳng tắp của Đường Mộ mặc váy siêu ngắn đi qua đi lại, sự thuần khiết của thiếu nữ, sự gợi cảm của tất đen, làm đám con trai đồng loạt nhìn Ngải Mộ gật đầu cái rụp.