Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 728: Tôi sẽ gả cho cậu ấy. (2)

Chương 728: Tôi sẽ gả cho cậu ấy. (2)


- Anh dùng tên Tần An trước.

- Em thích Tần An à?

Mí mắt Bành Hi Hiền giật một cái, lại là Tần An, thằng nhãi đó luôn luôn cản trở mình:

- Đúng thế, tôi thích Tần An.

Đường Mị thở dài, vài phần cô đơn, hoang mang:

- Nó thì đủ tư cách sao?

Bành Hi Hiền nhạo báng:

- Tôi sẽ gả cho cậu ấy, cậu ấy sẽ cưới tôi, công ty của tôi là hồi môn cho cậu ấy.

Rất nhiều dân tộc, rất nhiều nơi có phong tục thiếu nữ chưa gả tự chuẩn bị của hồi môn cho mình.

Trong nhà chuẩn bị của hồi môn thường là tài sản lớn, các cô gái chuẩn bị cho mình thường là quần áo tự làm, trang sức vàng bạc, của hồi môn càng nhiều, địa vị ở nhà chồng càng cao.

Bành Hi Hiền không ngờ Đường Mị lại nói ra những lời như thế, còn đang là học sinh mà chưa gì đã nói tới chuyện cưới gả, nói một cách vô cùng chắc chắn tự nhiên nữa. Không thể nào, nhìn thế nào Đường Mị cũng không giống nữ cô gái mơ mộng bình thường. Hắn điều tra rồi, Tần An và Đường Mị chỉ có thể coi là bạn thôi, Tần An là một trong sỗ rất ít người có thể tiếp cận được Đường Mị, có thể cùng cô nói chuyện tự nhiên, song Tần An chẳng mấy chú ý tới Đường Mị mà quan hệ rất thân với hai cô gái lớp 158 là Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn, bạn học từ thời sơ trung của y, một trong hai người đó là bạn gái của y.

Đây không phải chuyện bí mật gì, vì ba người đó luôn ở cùng nhau, cùng đi học rồi cùng đợi nhau về, nên rốt cuộc là Tần An thích ai thì không ai dám khẳng định, tuy đa phần ngả về phía đó là Tôn Tôn.

Dù thế nào cũng không phải là Đường Mị.

Nhưng lần nữa lại là Tần An, đúng là một núi không thể có hai hổ.

- Vì sao?

Bành Hi Hiền nghiến răng, hắn không thấy Tần An ngoài học tập tốt chút còn có gì đáng nói, suốt ngày tốn thời gian với đám bạn bè vô giá trị, cười đùa với các cô gái, ở trường rất nhởn nhơ, có vị trí thuật lợi không nhiệt tình tận dụng, nếu không có thể thay Đường Mị làm phó hội trưởng, sớm bị hắn liệt vào không có chí khí, thông minh mấy cũng ích gì:

- Thích một người thì cả nghìn lý do cũng không đủ, ghét một người thì một lý do cũng quá nhiều.

Đường Mi nheo mắt:

- Bành Hi Hiền đừng so đo với Tần An làm gì, cứ tiếp tục sống theo cách của anh trước giờ cũng không phải là chuyện xấu đâu, anh cũng không hề kém.

- Được, xem như tôi hiểu rồi, chúc hai người có thể tới với nhau.

Bành Hi Hiền trầm mặc một lúc rồi bật cười, vô cùng sái thoát rồi vẫy tay rời đi:

- Tôi cho anh đi à?

Giọng lành lạnh của Đường Mị vang lên sau lưng:

Bành Hi hiền dừng chân, hắn luôn giữ phong độ, lại chẳng phải chuyển gì tổn hại tới bản thân hắn không dễ thẹn quá hóa giận, lịch sự hỏi:

- Giờ anh đi được chưa?

- Anh lừa tôi tới đây, dùng tên Tần An, khiến tôi vui mừng mấy giây, tôi rất thương tâm, rất giận, anh phải trả giá.

Đường Mị từ từ đứng lên:

Bành Hi Hiền biến sắc, với bối cảnh của Đường Mị, một khi ghi hận thì nhà hắn làm sao chống được.

Đường Mị nhìn thấu suy nghĩ của hắn:

- Yên tâm, tôi chỉ đánh anh một trận thôi.

Bành Hi Hiền bật cười, đánh mình, đây là chuyện trẻ con à, nhìn Đường Mị vẫy vẫy tay, tức thì công nhân vệ sinh kia ném chổi đi, tới bên cạnh.

- Đánh thoải mái, đừng đánh mặt là được, làm người để lại đường lui còn gặp lại nhau.

Đường Mị ôm sách rời đi, cúi đầu như là sợ dẫm phải kiến vậy, váy vải thô chẳng hề có chút phong tình phiêu dật, cái chân nho nhỏ ẩn dưới bãi cỏ xanh, dần dần đi xa:

- Anh muốn gì?

Bành Hi Hiền mặt trắng bệch, hắn cao gần mét tám, nhưng trước mặt "công nhân vệ sinh " râu ria như Trương Phi chuyển thế này, cảm giác như gà con, miệng hỏi, nhưng hắn cực nhanh xoay người giật cú cùi chỏ dữ dội, tiên hạ thủ vi cường.

......







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch