Ngày hôm sau Đường Mị bị gọi tới văn phòng phó hiệu trưởng hồ phụ trách toàn bộ công tác của học sinh.
- Bành Hi Hiền bị tai nạn ngoài ý muốn, phải nằm viện tĩnh dưỡng một tháng, lãnh đạo trường sẽ tổ chức hội học sinh đi thăm hỏi, song công tác hội phụ huynh thì không thể bỏ dở, em là phó hội trưởng, tháng tới em vất vả một chút vậy.
Phó hiệu trưởng Hồ không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì, hình như là đánh nhau trong trường, song Bành gia không muốn làm lớn chuyện, trường học tất nhiên càng im lặng, đoán chứng là đám nha nội hoàn khố đánh nhau rồi, không ngờ Tiểu Bành nhìn rất chững chạc lại dính vào chuyện như thế:
Đường Mị nghĩ một lúc gật đầu:
- Để em xem lịch trình, chắc là có thời gian.
Đứa học sinh này được hiệu trưởng đánh tiếng rồi, chỉ là bày vẽ quá đáng, một đứa học sinh thì có lịch trình gì chứ, lịch trình tiếp theo của Lão Hổ là đi cổ vũ cho Giang Đại Nhi.
Giấy không gói được lửa, chuyện Bành Hi Hiền nằm viện cuối cùng vẫn bị truyền ra, theo như Lý Đạo Minh năm thứ hai nói, hôm đó hắn tới bệnh viện trung tâm, thấy mẹ của Bành Hi Hiền từ trong phòng đi ra, hắn nhìn qua cửa mở hé thì thấy Bành Hi Hiền đang được bác sĩ thay thuốc, nửa bên mặt bị khâu mấy mũi, người bầm tím trông cực kỳ thảm.
Hiển nhiên bị người ta đánh rồi, ai nấy xôn xao, dù sao Bành Hi Hiền là nhân vật phong văn trong trường, lúc hắn uy phong thì chẳng chú ý mấy, nhưng gặp xui xẻo một cái là người ta bàn tán tưng bừng, không ít người thầm sảng khoái, đó là tâm lý của người bình thường.
Bành Hi Hiền cũng có bạn, như đám người Chu Hồng Chuyên, bọn chúng biết tin liền nghe ngóng khắp nơi, ngay cả Nhị Trung, Tam Trung đều tới dò hỏi người quen trong giới võ thuật, song không có động tĩnh gì, không thấy kẻ nào gần đây tỏ ra đặc biệt đắc ý. Thân phận của Bành Hi Hiền bày rõ ra đó mà trường học không mạnh tay xử lý, rõ ràng phải là mấy đứa hoàn khố Nhất Trung.
Nghĩ đi nghĩ lại Chu Hồng Chuyên thấy Tần An có khả năng nhất, Bành Hi Hiền bị đánh rất thảm, người ra tay có vẻ không hề sợ đánh người ta tàn phế, mấy thằng hoàn khố không dám chơi nhau tới mức này, vậy chỉ còn loại dám lái xe đâm người ta thôi.
Chu Hồng Chuyên nghĩ thế tới lớp 156 gọi Tần An ra.
- Chuyện gì?
Tần An không chấp hắn vì chuyện cũ nữa, song chẳng có thiện cảm, giọng điệu hơi xấc:
- Bành lão đại bị đánh rồi, mày biết chứ?
- Mày đã gọi hắn là Bành lão đại, tức là chúng mày không khác gì lưu manh xã hội, thế thì ăn đòn là chuyện thường.
Tần An hờ hững:
- Mày biết ai đánh không?
Chu Hồng Chuyên chăm chú quan sát mặt Tần An:
- Hoài nghi tao à?
- Có lẽ không phải mày rồi.
Chu Hồng Chuyên do dự, Tần An là loại không ngại gây họa, trước mặt giáo viên còn đe dọa mình, nhà trường không có ý định truy cứu, thằng này chẳng có lý do gì để không nhận:
- Vậy mày tìm tao làm gì?
Tần An tay giữ lan can, người ngả ra sau, đó là thói quen của y và đám Chu Hướng Phong nhìn các cô gái tầng trên, Chu Nhã Nam học ngay trên đó, rất xinh đẹp:
- Nhờ mày giúp điều tra hộ, bọn tao không đủ quen biết trong giới hoàn khố.
- Không cần đâu, bọn mày đừng xen vào, tao khuyên thật đấy, nếu đối phương là kẻ có thể đánh được thì Bành Hi Hiền đã gọi bọn mày tới sai đi đánh rồi, hắn quen làm lão đại mà. Nếu là người bọn mày không dám đánh, Bành Hi Hiền sẽ không nói, hắn chết cũng giữ thể diện, bọn mày biết mà không dám ra tay thì hắn càng mất mặt. Đi đi, đừng làm phiền tao.
Tần An xua tay, về tiếp tục kế hoạch váy ngắn nữ sinh của mình, y cực cực kỳ nghiêm túc:
Chu Hồng Chuyên nghĩ một lúc cuối cùng cũng thông, đợi Bành Hi Hiền ra lệnh.
Tần An chăm chú tô màu cho bản thảo hoàn thiện của mình, càng nhìn càng hài lòng, đang đắc ý cười hăng hắc thì bị một cánh tay đưa tới cướp mất.
- Đường Mị, đang giờ tự học, trở về chỗ ngồi.
Không ngờ cô lớp trưởng vô kỷ luật này vòng qua nửa lớp tới đây, Tần An trừng mắt lên: