Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 734: Diệp Tử đang lớn. (2)

Chương 734: Diệp Tử đang lớn. (2)


- Đường Mị chẳng có người bạn nào cả, thật tội nghiệp, Tần An, bạn có phải bạn Đường Mị không?

Diệp Trúc Lan có chút thương hại, lúc nào cũng thấy Đường lẻ loi, một mình ăn cơm, một mình đi học, một mình đọc sách:

- Khó nói lắm, làm bạn với cô ấy, phải sẵn sàng tâm lý bị người ta coi là ảo tưởng, bạn có làm bạn với một người mà ngay cả mặt cũng không cho xem không? Không, với mình Đường Mị chỉ là người quen biết... Tuy nói thế cũng chẳng quá chính xác, vì mình có biết mặt thật của bạn ấy đâu, song chắc chắn không phải là bạn.

Tần An quay đầu lại trả lời:

Tôn Tôn nghe thế thích lắm, tay lặng lẽ chạm tay Tần An, dùng ngón út móc ngón tay y, Tần An híp mắt cười quay sang lại lườm y một cái.

- Tiểu hồ ly tinh.

Đường Mị thấy hết, nhất là vẻ ngây ngất của Tần An càng làm cô ngứa răng ngứa lợi, Tôn Tôn chỉ cần một ánh mắt làm cậu ta hồn xiêu phách lạc, mình cho cậu ta ôm cũng chẳng thấy cậu ta có mấy kích động, không phải tiểu hồ ly tinh là gì.

Một lát sau ba người Tần An chia tay, Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đi qua đường, hai cô gái nắm tay nhau đợi đèn đỏ, Tần An còn đứng trông, đợi hai cô gái qua đường.

- Bọn họ không phải là trẻ con, không cần cậu rườm rà như thế.

Đường Mị bước tới lạnh nhạt nói:

- Đương nhiên là không cần, tôi chỉ trân trọng từng khoảnh khắc mà thôi.

Tần An chỉ nói tới đó, mấy chuyện kiểu này cảm giác nói với Đường Mị rất vô ích:

- Chị dâu tôi gọi điện cho bạn nhờ buổi tối trông Tần Thấm chưa?

Đường Mị gật đầu.

- Vậy cùng đi đón Tần Thấm đi, nó mà thấy chúng ta tới đón là vui lắm đấy.

Tần An đi về phía trường tiểu học thí điểm:

Đường Mị theo sau, không đi ngang mà chếch bên ra sức dẫm lên bóng của y.

- Làm cái gì vậy, dẫm hỏng hết gạch bây giờ.

Một lát sau Tần An mới chú ý tới hành vi nhỏ của Đường Mị, không khác gì cô bé một mình hơn dỗi, phì cười:

- Cái này gọi là dẫm tiểu nhân.

Đường Mị thấy Tần An quay đầu, cố ý dẫm mạnh:

- Á...

Chỗ Đường Mị dẫm vốn là nắp cống, vốn làm bằng sắt, nhưng mà luôn bị người ta trộm mất, về sau thành phố chuyển sang làm nắp bê tông, chỗ Đường Mị dẫm đã hỏng, che hờ bằng miếng bê tông, bị cô dẫm sụt xuống, hét kinh hãi.

Tần An vội vàng chạy tới giữ lấy, nhìn thấy cô gái vừa rồi hậm hực giận dỗi vừa ủy khuất vừa mất mặt, tự chuốc họa vào thân, không nhịn được cười, ai có thể ngờ Đường Mị lúc nào cũng tỏ ra thành thục cũng có ngày này, lại còn do chính mình gây ra.

Đường Mị cắn môi, nước mắt hoen mi, Tần An lại còn cười rất vô lương tâm, lòng chua xót, nếu là Tôn Tôn hay Diệp Trúc Lan thì cậu ta có còn cười như thế không.

- Không sao chứ?

Tần An đỡ Đường Mị ngồi xuống bồn hoa, không cười nữa, ai nhìn thấy vẻ mặt Đường Mị lúc này cũng thấy không nên cười:

- Không sao.

Đường Mị lạnh lùng đáp, đồ thiên vị:

- Có đi được không?

Tần An cũng ngồi xuống:

- Cậu đi trước đi.

- Bị thương rồi đấy, cẩn thận để lại xẹo không mặc váy được.

Tần An nhìn quần trong váy của Đường Mị có vết rách rõ ràng, nhớ lần trước Tôn Tôn bị ngã Diệp Trúc Lan cũng nói như thế:

- Dù có xẹo thì tôi cũng có bệnh viện chỉnh hình của mình, không cần cậu lo.

- Bạn chỉnh hình rồi à?

Tần An ngẩng đầu lên hỏi:

- Tôi mà cần à?

Đường Mị khinh thường nói:

Tần An nhìn chằm chằm gò má Đường Mị một lúc, nói:

- Ngồi im đó không được nhúc nhích.

Rồi giữ lấy cổ chân.

Đường Mị giãy dụa, Tần An trừng mắt:

- Còn dám cử động, có tin tôi đánh đít ngay tại đây không?

- Vô lại.

Đường Mị hậm hực nói, cô biết Tần An dám làm thế lắm:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch