Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 735: Bi ai thay chồng bạn (1)

Chương 735: Bi ai thay chồng bạn (1)



Tần An cởi giày của Đường Mị, bàn chân nhỏ nhắn, rất nhỏ, không lớn hơn chân trẻ con là bao, rất yếu đuối, đi đôi tất vải trắng muốt, sạch sẽ, có mùi thơm nước xả quần ào.

- Chân tôi không bị thương, cậu cởi giày ra làm cái gì?

- Không nói làm sao biết, muốn kiểm tra xem có bị trẹo chân không.

Tân An nắm chỗ giữa cổ chân và gót chân, bóp khẽ:

- Có đau không?

Giọng Đường Mị bất giác nhu hóa hơn nhiều:

- Không đau.

- Vậy tôi kiểm tra bắp chân, nếu bị đau thì nói.

Quần trong của Đường Mị bó sát lấy chân, nếu kéo ra sẽ đau, Tần An cẩn thận vén lên để không kéo tới da thịt:

Đường Mị gật đầu, không như người ta nhìn vết thương của mình, cô chỉ nhìn Tần An, mỗi một động tác, mỗi một ánh mắt, rất chuyên tâm, rất ôn nhu như sợ cô đau đớn dù chỉ một chút, sự quan tâm đó, rất quen thuộc, nhưng chẳng làm người ta ấm áp.

- Không sao rồi, loại vết thương này không để lại sẹo, vài ngày tới không chạm nước là được.

Chẳng biết lúc nào mà Tần An đã kiểm tra xong, Đường Mị nghiêng đầu nhìn, có chút thất thần:

- Cậu đang thương tôi.

- Hả?

Tần An không nghe rõ:

- Vừa rồi cậu rất cẩn thận, sợ làm đau tôi, khi nhìn thấy vết thương thì mí mắt giật lột cái, ánh mắt đó, cậu thương tôi.

Đường Mị ôn nhu nói:

- Cậu không đành lòng thấy tôi bị thương.

- Vì bạn là một cô gái.

- Chỉ vậy thôi sao? Thế lúc nãy cậu cởi cả tất của tôi ra làm gì? Muốn thấy cái gì sao?

- Xem có bị thương không, phải rồi, đêm 30 Tết bạn ở cùng An nhị tiểu thư à?

Tần An đi giày cho Đường Mị, phủi tay ngồi xuống:

- An nhị tiểu thư, gọi xa lạ thế làm gì? Người ta nghe danh cậu từ lâu, nếu không phải vì học tập bận rộn, nói không chừng tới Trung Quốc chơi, thuận tiện tới thăm cậu.

- Thế à?

Tần An có vẻ thiếu tập trung:

- Bạn biết không, tôi có một ý nghĩ rất hoang đường.

- Hoang đường thế nào?

Đường Mị tủm tỉm cười:

- Không có gì cả.

Tần An lắc đầu như đuổi ý nghĩ gì đó đi:

- Tôi gọi xe rồi đi đón Tần Thấm, bạn thế này không đi được nữa rồi.

- Tôi muốn cậu cõng tôi.

Đường Mị giữ lấy tay Tần An không cho gọi điện:

Tần An rụt tay lại, vẫn lấy di động ra, đứng lên gọi điện cho Vương Hồng Kỳ lái xe tới, Đường Mị ngồi sau đạp đạp chân, cong môi không hài lòng.

Lát sau Vương Hồng Kỳ lái xe tới đón hai người bọn họ rồi tới tiểu học thí điểm đón thêm Tần Thấm, đưa về tiểu khu.

Đường Mị nhìn cầu thang, lại nhìn Tần An ngồi lý ở đó.

- Rồi, tôi cõng bạn.

Tần An bất lực, Đường Mị chắc chắn không để Vương Hồng Kỳ cõng rồi:

- Chị Đường Mị lớn rồi vì sao còn cần chú cõng.

Vừa rồi đón Tần Thấm, Đường Mị không xuống xe, nên nó không nhìn thấy chân Đường Mị bị thương, Tần An ngồi xổm xuống trả lời:

- Lát nữa Tần Thấm phải chăm sóc chị Đường Mị nhé, chị Đường Mị lớn tướng rồi mà đi còn vấp ngã, chân bị thương rồi, phải dựa vào Tần Thấm chăm sóc đấy.

- Dạ.

Tần Thám cao hứng cực, vì chỉ người lớn với chăm sóc người khác thôi:

Tần An cõng Đường Mị lên lưng, quá nhẹ, thể trọng này với y mà nói không là gì, nhẹ tới mức làm người ta thương hại, chỉ là ý nghĩ đó lập tức thay đổi khi Đường Mi ôm cổ y, dán lên lưng y.

Đưa Đường Mị về phòng khách nhà mình, Tần Thấm rất ra dáng bật TV lên cho chị Đường Mị khỏi quá buồn tẻ, đương nhiên là bật kênh hoạt hình mà nó thích nhất.

Tần An về phòng mình cất cặp, trên bàn có cuốn nhật ký, suốt từ hôm 30 Tết tới giờ y không viết nữa, ngồi xuống bàn lật trang cuối cùng, nhật ký đang dừng ở cuối cùng "em là vợ tôi sao?"... Ngồi ngây ra một lúc gập nhất ký lại cất đi, y không thể viết tiếp được.

Trừ khi giải được câu đố trong lòng, y sẽ không viết nữa, có lẽ giải được câu đố đó, cũng không cần viết nữa.

Tần An từ trong phòng đi ra, thấy Đường Mị ngồi duỗi thẳng chân trên ghế sô pha, Tần Thấm thì quên nhiệm vụ rồi, ngồi dựa đầu lên đùi Đường Mị cười khanh khách xem TV, tay Đường Mị vuốt ve mái tóc Tần Thấm, ánh mắt chứa đầy yêu thương.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch