Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 740: Sờ chán rồi. (2)

Chương 740: Sờ chán rồi. (2)


Lý Thục Nguyệt ôm vai Trương Vân dỗ dành, cô làm bà chủ quen rồi, tự có khí thế của mình:

- Tiền lương cấp giám đốc ở chỗ tôi cơ bản là 3000, chưa tính các loại phúc lợi, được không?

Ba nghìn? Thái Phục Thông tuy là giám đốc ở đây lương chỉ hai nghìn thôi, còn là nhờ anh rể mà có ưu đãi, còn định nói gì một nam tử cao lớn xuất hiện sừng sững đứng đó.

- Ba nghìn?

Trương Vân giật mình:

- Chị, chị là ai?

- Cô chắc nghe qua rồi, tôi là tổng giám đốc của hội sở Lạc Thần, nếu giám đốc Thái điều tới làm chủ hiệu, sau này sẽ phải nghe quản lý của cô.

Lý Thục Nguyệt lấy dánh thiếp ra:

- Gọi điện thoại trước tìm tôi.

Tần An cũng mượn của Lý Thục Nguyệt một cái danh thiếp đưa Thái Phục Thông đang ngây như phỗng:

- Giám đốc Thái, chuyện quản lý nhân viên sau này nên làm tốt hơn chút, người như Vương Minh chỉ gây rắc rối thôi.

Nói xong không để ý tới người khác, Tần An và Lý Thục Nguyệt được Vương Hồng Kỳ đi sau áp trận đưa ra khỏi hiệu Bán Sơn, không ngờ khá muộn rồi.

- Đáng tiếc còn chưa học xong.

Tần An chép miệng:

- Tốt quá còn gì, chưa học xong sau này có cơ hội tìm người ta học tiếp.

Lý Thục Nguyệt nói mát:

- Ông chủ và nhân viên.

- Chị nói gì thế, không phải chị thấy cô ấy thành thật trách nhiệm, lại quen thuộc nghề này nên mời về à, sao tự nhiên lại tính lên đầu em rồi.

Tần An kêu oan:

- Em oan lắm à? Thế cái chuyện đồng phục thì sao?

- Chị, hai chuyện khác nhau mà, chuyện này tất nhiên là em oan.

Tần An mặt mày đau khổ, không ngờ trong mắt chị, hình tượng mình tệ thế rồi:

- Chị thấy cô bé ấy rất giống một người, nhất là mấy cái nốt tàng nhang.

Tần An sờ sờ mũi, tàn nhang của Trương Vân làm y thấy thân thiết, khi cười lên nhăn mũi lại, vô cùng đáng yêu.

Về tới tiểu khu, vừa vặn gặp Liêu Phác xuống nhà đổ rác, chào hỏi nhau xong, Liêu Phác theo Vương Hồng Kỳ về nhà.

Liêu Phác đã rửa ráy cho Tần Thấm, Tần Thấm năm nay sáu tuổi đã dám ngủ trước một mình, Lý Thục Nguyệt rửa mặt xong nhìn Tần An và Đường Mị, chỉ biết lắc đầu, đôi khi không phải Tần An không đi trêu ghẹo các cô gái khác là đủ, cô nhìn ra, Đường Mị dụng tâm với Tần An không phải là thường.

Đường Mị ngủ gà ngủ gật rồi, còn cố chống đỡ.

Tần An thấy Đường Mị rõ ràng chạm giường là ngủ còn mở to mắt nhìn, không nhịn được cười:

- Không phải có khi mấy ngày mấy đêm không ngủ à, vì sao giờ mệt thế này rồi?

- Đó là khi làm việc, có việc làm sẽ chịu được, giờ ngồi yên một chỗ chẳng làm gì tất nhiên là thế.

Đường Mị che miệng ngáp dài:

- Đi ngủ đi, tôi đưa bạn lên lầu.

Tần An quyết đề cao canh giác, không cho Đường Mị cơ hội chui vào chăn mình nữa:

- Được.

Không ngờ Đường Mị lại thay đổi chủ ý, đồng ý ngay:

Tần An nghi ngờ, có vấn đề, Đường Mị không dễ thay đổi ý định như thế, cô gái này không phải là Bồ Tát, mà là yêu quái trăm phương ngàn kế muốn ăn thịt Đường Tăng.

- Vậy tôi ngủ ở giường cậu.

Đường Mị thản nhiên nói:

- Vậy tôi đưa cô về.

Tần An đi tới dìu Đường Mị, Đường Mị lại vươn hai tay ra, giống lúc Tần Thấm đòi bế, bất lực:

- Được, tôi cõng.

Đường Mị nhìn Tần An ngồi xổm xuống, vui vẻ áp vào lưng, hai tay ôm chặt cổ.

- Đừng dùng lực thế, tôi thở với.

Tần An bị Đường Mị siết cổ, đầu gối lên vai, hai chân kẹp hông, không cần y đưa tay ra sau đỡ cũng chẳng sợ rơi:

- Con trai không phải thích thế à? Cõng con gái, được người ta áp ngực lên lưng.

Đường Mị còn thổi phù một hơi vào tai y:

Tần An quay sang xem thường:

- Sáng hôm đó tôi ôm chán sờ chán rồi, còn thèm gì nữa.

- Lưu manh.

Đường Mị đỏ mặt, con gái là thế, khi lớn gan làm gì thì chẳng sợ, sau đó lại xấu hổ:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch