- Thế nên con gái phải giữ ý, nam nhân đều thế cả, càng dễ có càng không biết quý trọng, cô dâng tới cửa, người ta không thèm, cô dấu đi thì người ta mới sán tới.
Tần An đoán chừng Đường Mị hiểu tâm lý nam nhân, lại chẳng hiểu tình cảm, càng không hiểu quá trình nam nữ thu hút nhau:
- Nói tóm lại nam nhân là giống hạ tiện.
- Đó là lẽ thường tình của con người mà, như bạn, bao nhiêu người thích, nhưng lại nhất định bám lấy tôi, không phải hạ tiện à?
Luận đầu khẩu, Tần An không sợ:
- Có nghĩa chúng ta là một đôi trời sinh.
Đường Mị cười cọ má vào tai Tần An:
- Này, đừng làm bừa, cầu thang tối như thế, chúng ta thành một đôi ngã cầu thang đấy.
Đường Mị cười khúc khích:
- Cậu chưa bao giờ cõng tôi, thì ra được người ta cõng lại thích như thế, cảm giác rất tốt.
Tần An im luôn, chăm chú đi hết quảng đường còn lại, chỉ một tầng không là mấy, nhận chìa khóa mở cửa, cho Đường Mị ngồi xuống giường.
- Chúng ta chơi trò chơi đi.
Hai con mắt vốn hay đờ đẫn sau cái kính to của Đường Mị xoay tròn, đột nhiên nổi hứng:
- Ngủ sớm đi.
Tần An chẳng có chút hứng thú nào hết:
- Tôi còn có một cuộc điện thoại ở công ty bên Mỹ, tham gia họp qua điện thoại, tôi ghét nhất là khi ngủ bị đánh thức, nên không ngủ nữa.
- Vậy thong thả mà đợi, mai tôi phải đi học, cũng sắp thi Olympic rồi, kỳ thi cuối kỳ thành tích không cao, nếu thi Olympic không tốt nữa thì nát, vả lại tôi muốn lấy lại vị trí thứ nhất trong trường, cô bé Chu Nhã Nam đó quá xinh đẹp, xếp sau cô bé xinh đẹp mất mặt lắm.
Tần An vẫy tay:
- Bái bai.
- Khoan.
Giọng Đường Mị lại cao vút lên:
- Sao cậu thích thi thế, thi tốt đến mấy thì có ích gì, chẳng lẽ mục tiêu cuộc đời của cậu là dựa hết vào thi cử hoàn thành?
- Tôi là học sinh, không đi thi thì chơi trò chơi với bạn chắc.
Tần An vẫn cứ bước đi:
- Chơi nói thật, dám không?
Đường Mị nhếch môi cười, nụ cười của Quan Âm chẳng hiền từ, chẳng đoan trang mà giảo hoạt:
- Không chơi xấu chứ?
Tần An khựng lại, trong lòng y có rất nhiều nghi vấn, tuy biết Đường Mị quá nửa sẽ có chiêu số đối phó lại mình, song không kìm được cám dỗ, Đường Mị rất biết nắm bắt tâm lý người khác:
- Chơi xấu? Không muốn trả lời thì uống rượu, sợ uống không lại tôi à?
Đường Mị nhướng mắt gây hấn:
Nực cười, đọ uống rượu với mình, cô gái này tự tin quá mức rồi, Tần An vỗ ngực:
- Chơi.
- Tủ rượu có cả Martini và Mao Đài, cho cậu chọn.
Đường Mị sắn tay áo lên, rõ ràng không coi Tần An ra gì:
Tần An hừ một tiếng, đi ra tủ rượu không ngờ hoa mắt, rượu vang, Vodka, Whisky đều đủ hết, sắp xếp đầy hơi thở nghệ thuật, hoài nghi Đường Mị bày cho đẹp, người uống rượu tạp tới mấy cũng không để trong nhà nhiều loại rượu như thế... Hừm, muốn cô gái này trả lời thật thì đợi lúc say mới có cơ hội cao hơn, rượu trắng thì say nhanh, rượu vang thì hậu kình dư sức, song lúc đầu cô ấy có thể thoải mái ứng phó, khi say thì chắc gì mình đủ tỉnh táo mà hỏi.
Hai người nói là chơi trò mạo hiểm, thế nhưng gần một tiếng trôi qua rồi, người muốn hỏi thì không dám hỏi thật, người muốn nói thì không dám nói thật, rượu lại uống cả đống.
- Bớt vờ vịt đi, tôi còn không biết cậu sở trường nhất món này à?
Đường Mị nhìn Tần An bộ dang lờ đờ say thì bĩu môi:
- Món, món gì?
- Hừm, hôm đó làm gì, chẳng phải cũng giở trò chơi nói thật rồi uống rượu chuốc say con hồ ly tinh sao? Tôi thừa biết cái mưu đồ của cậu.
Đường Mị rót đầy chén rượu cho mình, lại rót cho Tần An:
- Này đừng có mở miệng ra là hồ ly tinh, so với bạn, Tôn Tôn chính là bồ tát.
Đượng Mị dốc ngược chén rượu xuống, không có giọt nào chảy ra.
- Thói đời điên đảo hết rồi, tôi lại thành tiểu tam, à không tiểu tứ.
- Bạn không phải tiểu tam, nhưng bạn có ba cái đầu.
Tần An có vẻ không giống giả say, nói líu lưỡi:
Lại uống, chẳng ai hỏi, chẳng có ai trả lời, lại ba chén nữa vào bụng, Tần An mới biết tửu lượng dựa vào làm ăn cùng với lêu lổng với Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên luyện ra là loại cảm giác tinh thần, còn cái thân thể này còn chưa thích ứng với hơi men, lần đầu tiên uống rượu nhiều như vậy, thực sự không cầm cự nổi nữa, cái thứ rượu Scotch từ uống vào miệng sảng khoái thành khó nuốt rồi.