Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 742: Có một cô gái tên An Lạc. (2)

Chương 742: Có một cô gái tên An Lạc. (2)
Lý trí nói với y, lúc này phải tránh xa Đường Mị, nhưng cơ hội tốt như thế, y lại không muốn bỏ qua, muốn chuốc Đường Mị say, muốn hỏi những câu hoang đường, mấy năm qua, cô sống một mình có tốt không...

- Có phải đang nghĩ, mình say rồi, bất kể cô ta nói gì, tỉnh lại sẽ quên, phải không? Người ta hay nói uống say không nhận chuyện mình làm, hà, hôm nọ uống rượu với con tiểu hồ ly tinh sao vui vẻ thế, đãi ngộ thật là khác nhau...

Nghe giọng Đường Mị hơi say, nhưng ý tứ rõ ràng, Tần An biết mình tính sai rồi, Đường Mị làm gì cũng cùng kín kẽ, biết rõ mình có ý đồ gì, vậy làm sao còn thực hiện được.

Chỉ thấy Đường Mị bỏ mái tóc giả xuống, tóc đen suôn mượt đổ xuống như thác nước, ngón tay trắng trẻo cởi từng cúc trước ngực, ném áo khoác đi, lộ ra áo sơ mi nhăn viền ren, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn.

Tần An chỉ Đường Mị, muốn nói lại không nói ra lời, cho dù có một cái kính mắt to sụ không hề phù hợp, mái tóc đen lòa xòa che nửa khuôn mặt, nhưng, nhưng cái thần thái đó...

Thứ rượu này, thứ rượu này quá mạnh, Tần An đưa tay muốt kéo kính xuống, nhưng tay chỉ lướt qua gò má.

Đường Mị nắm lấy tay y, đặt lên má mình vuốt ve, thuận theo gò má mượt mà, tới cổ, tới xương quai xanh tinh tế, tách cổ áo cho vào.

Nhưng Tần An chẳng cảm thụ được diểm phúc đó, ba chén rượu cuối cùng đã làm y say hẳn rồi.

Đường Mị nhìn si si dại dại, khuôn mặt của người Tần gia, đều góc cạnh rõ ràng, giống như khắc từ đá, khắc vào tim cô, khắc sâu trong ký ức cô.

Buông một tiếng thở dài, buông tay Tần An ra, để y nằm đó bất động, giúp y cởi quần áo, gấp gọn gàng để đầu giường, bỏ kính, đi xuống bếp rót cuốc nước lớn.

Ai từng chăm sóc người say đều hiểu, tỉnh rượu rồi khó chịu nhất là khô cổ, Đường Mị làm rất thuần thục, đắp chăn lên cho Tần An.

- Vì sao không hỏi tôi là ai? Vì sao không dám?

Đường Mị ngồi đó, lẩm bẩm:

- Nếu hỏi, nếu hỏi rồi, hai người chúng ta sẽ vui vẻ ở bên nhau sao? Hay lần nữa vẫn là bi kịch?

Đồ vô lương tâm, đại khái sẽ không bao giờ hỏi, đại khái cho rằng, cứ tới lúc đó đi tìm, đi gặp là được, trong lòng cậu ta, vĩnh viễn không quan trọng bằng những người kia.

Đường Mị là người vô cùng cường thế, người như thế càng dấu trong lòng rất nhiều nỗi đau và ủy khuất không thể nói ra, bao năm qua, lo lắng, sợ hãi, hoảng hốt, hoang mang chỉ có thể viết vào nhật ký, thứ sâu xa hơn thậm chí chỉ có thể giữ trong lòng, đến viết ra cũng không thể.

Kết hôn trước rồi yêu sau, đó chắc gì là tình yêu thực sự, đó là tình yêu hay nghĩa vụ, chưa có chút ái tình nào đã ràng buộc bởi đống trách nhiệm đầy tiếc nuối rồi, cái đó còn gọi là tình yêu sao?

Đường Mị muốn yêu trước mới kết hôn, đó là mục tiêu lớn nhất đời này của cô.

Nếu như không thực hiện được?

- Kỳ thực tôi lừa cậu đấy, tối nay tôi không định nói bất kỳ chuyện gì mà cậu muốn biết đâu, nhưng mai cậu tỉnh lại, nhất định sẽ hối hận, lòng ngứa ngáy, muốn biết hôm qua tôi nói gì... Con người là thế, càng không biết càng muốn biết.

Đường Mị khẽ mỉm cười:

- Đợi một ngày tôi sẽ nói với cậu, có một cô gái tên An Lạc đợi chồng mình lớn lên để câu chuyện giữa bọn họ...

Nói tới đó đột nhiên tai dựng lên, nhanh như cắt dùng chăn quấn Tần An lại, đạp mông y một cái, ngã lăn xuống giường.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch