Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 744: Quan Âm đại chiến Hồ ly tinh, phần 2. (2)

Chương 744: Quan Âm đại chiến Hồ ly tinh, phần 2. (2)


Tôn Tôn chửi câu nữa, chưa bao giờ thấy ai xem phim lại thành điên khùng như thế, đem chuyện phim ảnh ra dùng ở đời thật:

Lúc này có một cô gái tóc búi chặt, mặc áo đen hết sức gọn gàng đi vào, tay cầm cái hòm thuốc cấp cứu, tai đeo thứ như tai nghe, khom người chào Đường Mị:

- Cô chủ, cô ấy bị thương ở đâu?

- Chân trái, tôi đá một phát, chỗ khác không vấn đề.

Cô gái kia ngồi xuống sờ chân Tôn Tôn, Tôn Tôn bị đau lại muốn chửi.

- Không sao cả, có điều tối nay không nên di chuyển, nếu không sẽ khiến cơ bắp sưng đau.

Nói xong đi luôn.

- Người đó làm gì thế, sao tối mà còn đeo kính râm?

Thấy người ta nói không sao, Tôn tôn mới yên tâm:

- Như thế mới chuyên nghiệp.

Đường Mị nói rất qua quít:

- Khó chịu hả, ai bảo đá tôi mạnh như thế, giờ tôi không đi được nữa là do cô gây ra thôi.

Tôn Tôn dù không muốn ở nhà Đường Mị dù chỉ một giây, nhưng hết cách rồi, chân đau vô cùng:

- Làm như tôi không đá cô thì chuyện khác đi vậy, thế nào cô chẳng ở lỳ chỗ này.

Đường Mị thấy Tôn Tôn miệng lưỡi nham hiểm lại sôi máu:

- Cô định để cậu ấy nằm đó cả đêm à?

- Không cần cô chỉ bảo, cô thương cậu ta thì khiêng cậu ta lên giường đi.

Phòng có điều hòa, nhiệt độ luôn cố định ở 23.5 độ, Tần An lại có chăn, nằm cả đêm cũng không sao, mà không phải Đường Mị không phải không nghe Tôn Tôn, mà cô chẳng khiêng nổi:

Hai cô gái rơi vào im lặng, tuy chẳng ai nói lời nào nhưng cái không khí ngột ngạt đầy mùi thuốc súng chẳng giảm đi.

- Vì sao cậu ấy lại say?

- Chúng tôi chơi nói thật, cậu ta không tự lượng sức muốn chuốc say tôi, kết quả là gục trước.

Đường Mị dựa vào tủ áo, ngoành mặt nhìn cửa sổ, chướng mắt Tôn Tôn:

- Cô cho thuốc vào rượu à?

Tôn Tôn thầm kêu may mà mình quyết đoán tới đây, nếu không Đường Mị chắc chắn làm việc xấu, đúng là thứ không biết xấu hổ:

- Tôi mà thèm dùng thuốc à.

Đường Mị cười khẩy:

- Không phục cô uống với tôi xem.

- Uống thì uống, tôi sợ cô chắc.

Tôn Tôn cũng không phải là người chưa uống rượu, thi thoảng uống cùng cha ở nhà, mẹ cô còn khuyên uống ít thôi, con gái không có lợi cho sức khỏe:

- Được, ai thua bị đá xuống giường, người thắng nằm với Tần An ở trên giường.

Đường Mị làm bất kỳ việc gì cũng có mục đích hoặc là thu hoạch:

Thế là...

Một chai scotch, Đường Mị và Tần An uống quá nửa, số còn lại hai cô gái uống tiếp.

Tôn Tôn má đỏ rực, ánh mắt mơ màng, cởi áo khoác dầy bên ngoài đi, bên trong chỉ còn áo vải bông mỏng, đường nét hai con thỏ vô cùng xinh động, eo lộ ra một đoạn, thấy cả rốn.

Đường Mị đưa tay sờ bụng Tôn Tôn:

- Bảo cô là hồ ly tinh cô còn không tin, làm gì có ai da mịn như thế, chẳng phải sinh ra cho nam nhân sờ à?

- Không biết xấu hổ.

Tôn Tôn gạt tay Đường Mị:

- Áo lót cũng không thèm mặc, hừm..

Áo ngủ của Đường Mị cởi vài cúc cổ, mái tóc vốn xuôn mặt hơi rối, nhưng càng thêm gợi cảm, hai cô gái ngang tuổi nhau, cơ thể thiếu nữ đều đang ở lúc tích cực nở rộ, càng bị hơi rượu kích thích phát mùi thơm cơ thể phát tán cả phòng.

- Rốt cuộc ai thắng?

Hai cô gái trừng trừng nhìn nhau, vẫn còn nhớ cái này.

Đường Mị cố gắng để tỏ ra tỉnh táo hơn:

- Tôi đi lấy thêm.

- Không uống nữa... coi như hòa.

Tôn Tôn đấm đầu, có chút choáng váng rồi, cô còn lý trí, không muốn vì hơn thua mà bị chuốc gục:

- Được.

Đường Mị cũng tới giới hạn, lòng đắc ý lắm, hạ gục Tần An, còn thiếu chút nữa khiến con hồ ly tinh gục luôn:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch