Tôn Tôn mò mẫm mãi mới được điện thoại, vẫn nhớ số gọi nhanh cho Diệp Tử là số 8, bấm nửa ngày trời không ăn thua, lẩm bẩm:
- Lạ, sao không nhận máy?
Đường Mị thò đầu nhìn cười hi hi:
- Đồ ngốc, cô tắt điện thoại rồi, bấm tịt nút cũng vô ích.
- Kệ, chúng ta ngủ thôi...
Tôn Tôn mới nhớ ra mình tắt điện thoại tránh phát ra tiếng động bất ngờ, người lâng lâng, ngồi không vững thế là dứt khoát ngã xuống giường, thoải mái lăn một vòng, giường thật êm, thật rộng, mắt lim dim, quên cả đánh cược rồi:
Đường Mị cũng lảo đảo nằm xuống, người mơ mơ màng màng, mắt buồn ngủ tới díp lại, tinh thần lại rất tỉnh táo:
- Này, hồ ly tinh, cô và cậu ấy làm chuyện đó chưa?
- Cái gì?
Tôn Tôn miễn cưỡng mở mắt ra, lúc này cái gì mà đánh cược, cái gì mà kè thù quên hết rồi, rượu là thứ rất thần kỳ:
- Chính là nam nữ quan hệ với nhau đó, cô là xử nử à?
Đường Mị nhìn Tôn Tôn cười nhạo:
Tôn Tôn bị người ta cười nhạo, tức lắm:
- Cô không phải à? Thế thì tìm nam nhân của cô đi, đừng đụng vào Tần An.
- Nam nhân của tôi là cậu ấy.
- Không biết xấu hổ, Tần An sẽ không làm chuyện đó với cô, cậu ấy không lừa tôi.
Dù đầu óc chẳng mấy rõ ràng, nhưng Tôn Tôn rất chắc chắn:
Hai cô gái lúc này mới nhớ tới chính chủ, thò đầu xuống nhìn Tần An đang ngáy khò khò, thân thể thiếu niên giống như măng gặp mưa xuân sau mùa đông, mọc, mọc nữa, bóc đi lớp vỏ măng trắng bên ngoài, bên trong là màu vàng non, giống như thoáng cái sẽ thành cây trúc lớn xanh ngắt.
Vốn là kẻ thù không đội trời chung, uống say rồi lại như bạn thân, trốn trong khuê phòng thủ thỉ chuyện nam nữ, chẳng thấy xẩu hổ nữa.
Tôn Tôn hừ một tiếng:
- Tần An chưa làm chuyện đó, cậu ấy muốn đợi Diệp Tử.
- Đúng thế, Diệp Trúc Lan mới là người cậu ta thích nhất.
Đường Mị nằm lại giường, ngẩng đầu nhìn trần nhà:
- Đúng thế, Diệp Tử mới là người cậu ta thích nhất.
Tôn Tôn lặp lại lời của Đường Mị, đây là điều không cần phải tranh cãi, cô cho rằng mình đã không quan tâm nữa, nhưng sau hạnh phúc và áy náy, còn có chút dã tâm, có cô gái nào không mong mình là người được chàng trai yêu thương trân trọng nhất:
- Vì sao cậu ấy thích Diệp Trúc Lan như vậy?
Đường Mị không hiểu:
- Làm sao tôi biết?
Tôn Tôn lắc đầu, Diệp Tử là bảo bối của Tần An, đôi khi cô cảm giác Tần An chiều chuộng Diệp Tử như Tần Thấm vậy, thứ tình yêu đó có thể hi sinh một cách bất chấp, thậm chí không cả mong được báo đáp:
- Diệp Trúc Lan thông minh hơn cả hai chúng ta.
Đường Mị nheo mắt lẩm bẩm:
- Diệp Tử ngốc lắm.
Tôn Tôn lắc đầu, Diệp Tử không ngốc sao coi mình là người bạn tốt nhất:
- Chúng ta ở đây tranh giành đấu đá, cô ấy thản nhiên hưởng thụ, nhìn bộ dạng ngây ngô đó, tôi không nỡ ra tay, cô thì đi đánh trận đầu cho cô ấy, muốn bảo vệ cô ấy nên mới đối phó với tôi.
Đường Mị thở dài:
- Cả hai chúng ta đều ngốc.
- Ý cô là Diệp Tử giả ngốc?
Tôn Tôn quay sang vỗ vai Đường Mị:
- Này cô đọc sách quá nhiều đâm loạn óc rồi đấy, giữa ba chúng tôi làm gì có nhiều thứ toan tính như thế, chúng tôi rất đơn giản lắm, cùng đi học, cùng làm bài, cùng chơi, thậm chí... cùng ngủ, ba người ở bên nhau rất vui vẻ.
- Cô ấy không giả vờ, thế mới đáng sợ, đó gọi là đại trí mà như ngu ngốc, người thông mình chê cười kẻ ngốc, nhưng kẻ ngốc lại hưởng thụ hạnh phúc, vậy ai mới ngốc thực sự?
Đường Mị quay sang ôm vai Tôn Tôn:
- Tôi giúp cô, tôi cho cô biết làm sao mới được Tần An sủng ái.
- Tôi không cần cô dạy, cô thì có chiêu gì hay ho được chứ, nếu không Tần An đã thích cô rồi, mà sủng ái cái gì? Khó nghe chết.
Tôn Tôn bịt tai lại:
- Không chơi với cô nữa, tôi ngủ đây.
- Diệp Trúc Lan rất đáng sợ.
Đường Mị nằm một lúc lại lẩm bẩm, lòng rất không phục, hai người bọn họ đều ưu tú đều xinh đẹp hơn người vậy mà lại thua một cô gái chẳng có gì đặc biệt.