Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 746: Diệp Trúc Lan đáng sợ. (2)

Chương 746: Diệp Trúc Lan đáng sợ. (2)


- Cô bị bệnh thần kinh à? Diệp Tử không biết gì cả, cô cứ nói xấu bạn ấy làm gì, Diệp Tử mà đáng sợ thì chuột còn đáng sợ hơn khủng long.

Tôn Tôn tức mình, cô không muốn ai nói xấu bạn mình:

- Chuột vốn đáng sợ hơn khủng long, khủng long tuyệt chủng rồi, chuột vẫn sống khỏe phây phây.

Tôn Tôn cũng cười lạnh:

- Đường Mị, cô chẳng qua cũng chỉ đến thế, lúc đầu muốn đối phó với tôi, nhận ra không thắng tôi thì cũng không thắng nổi Diệp Tử, lại muốn lôi kéo tôi đối phó Diệp Tử, cô đừng có mơ. Cô dám dùng thủ đoạn đối phó với Diệp Tử thì Tần An sẽ xử cố … hừ, không thèm nói nữa …

.........

Một đêm qua đi, chuông điện thoại của Đường Mị đổ không ngừng, cô quen béng mất mình còn có hội nghị điện thoại.

Mặt trời lên rồi, chiếu vào cửa sổ, rèm cửa tự động kéo ra, để lại một lớp rèm bằng lụa mỏng, ngăn không cho quá nhiều ánh sáng vào phòng.

Trên chiếc giường lớn, hai tấm thân mềm mại, da thịt trắng nõn phát tán màu sắc mê người, ánh nắng mờ mờ chiếu lên, tỏa ra hương thơm như phấn hoa.

Gần như cùng lúc hai cô gái mở mắt, thấy phía trước là người đáng lẽ không thể xuất hiện.

Không phải Diệp Tử.

Là tiểu hồ ly tinh.

- Á...

Hai cô gái đều bị thương ở chân vậy mà thiếu chút nữa nhảy chạm nóc nhà, la hét chói tai khiến chấn song cửa sổ cũng rung rung:

- Cô... Cô... Cô không biết xấu hổ.

Tôn Tôn kéo chăn che người, chuyện gì thế này, chuyện gì thế này? Tay gõ đầu liên tục:

- Đồ hồ ly tinh, câu dẫn cả tôi lên giường.

Đường Mị mặt âm trầm, chuyện làm cô tức giận nhất cuối cùng cũng xảy ra, con tiểu hồ ly tinh ngang nhiên lên giường của mình, chiếm vị trí của mình:

- Tôi lên...

Tôn Tôn hoang mang nhìn quanh, đây không phải là nhà mình, tuy chưa bao giờ tới đây, nhưng chắc chắn là nhà Đường Mị rồi:

- Sao cô vào nhà tôi đượ...

Đường Mị đột nhiên như bị đoản mạch không nói tiếp nữa.

Tôn Tôn cũng nhớ ra rồi.

Hai cô gái nhìn nhau, mặt nóng như lửa đốt, cả hai ôm nhau ngủ cả đêm, mà từ tình trạng quần áo lúc này, e rằng không chỉ ngủ...

Không ai nói gì cả, tối qua chắc chắn là một đêm hoang đường nhất cả đời bọn họ, sau này cũng không thể có chuyện hoang đường hơn xảy ra, là sai lầm lớn nhất cuộc đời, là đêm xỉ nhục không thể quên.

- Còn nhìn cái gì... Mặc quần áo vào...

Đường Mị cướp lại cái tóc ổ gà trên đầu Tôn Tôn:

Tôn Tôn vẫn ngây ra, lúc này Đường Mị để mặt mộc, khác rất nhiều hôm biểu diễn trên sân khấu, đôi mắt đó, mũi đó, môi đó... Sao giống chị An Thủy như thế? Không, không đúng cằm cô ta nhọn hơn, không hề giống, đó là tượng trưng cho gian trá khắc bạc.

Hai cô gái xoay lưng vào nhau mặc quần áo, nếu bình thường bọn họ gặp nhau tuyệt đối không cho chuyện che che dấu dấu, hoảng loạn thẹn thò thế này, nhưng đêm qua xảy ra chuyện như thế.

Ở dưới giường, có một cái đầu lắc lắc, nhưng cười toét miệng, tuy hơi đau đầu, nhưng hai cô gái la hét, sao có chuyện không đánh thức y được, ai ngờ thấy hai tấm lưng trần trắng trẻo, lại còn … ực...

- Chào buổi sáng.

Tần An thấy bị phát hiện vẫy vẫy, toét miệng cười như không có chuyện gì:

- Hắc, Tôn Tôn, vì sao bạn lại ở đây?

- Ra ngoài.

Hai cô gái tái mặt, không ai bảo ai cùng hét lớn:

Mặc dù không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng linh tính báo cho Tần An biết, lúc này chạy khỏi đây là tốt nhất, dù sao cái gì cần thấy cũng thấy rồi, không có gì hối tiếc.

- Không được nói gì hết.

- Tuyệt đối không.

Tôn Tôn gật đầu, mặt lạnh tanh rời phòng ngủ của Đường Mị, Trải qua một đêm điên cuồng, không hề làm quan hệ hai cô gái hòa khoãn hơn, vì lý do bọn họ đối địch không cách nào điều hòa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch