Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 747: Diệp Trúc Lan thực sự đáng sợ? ? (1)

Chương 747: Diệp Trúc Lan thực sự đáng sợ? ? (1)



Là một người thành tích tự nhiên xã hội đều ưu tú, năng lực liên tưởng và suy luận của Tần An đều rất tốt, căn phòng đầy mùi rượu, điện thoại của mình thì có một đống tin nhắn và cuộc gọi chưa trả lời của Tôn Tôn, sáng sớm hai cô gái gần như trong trạng thái bán khỏa thân luống cuống mặc quần áo.

Con bà nó, làm sao không dậy sớm hơn một chút?

Lỗ Tấn nói, có vài người nhìn thấy cánh tay trắng trẻo đã nghĩ tới chuyện sinh con, bao năm qua đi, người như thế giờ ngày càng nhiều, có khi chỉ nhìn thấy một bức tranh, một chữ nào đó là đầu óc liền tự diễn hóa thành các cảnh tượng không thể nói ra ngoài.

Tần An thở ngắn than dài, cố gắng níu kéo hình ảnh kia trong đầu óc để nó đừng trôi đi qua nhanh. Xuống lầu thì chị dâu và Tần Thấm đều đã dậy, Tần Thấm đang cầm sách đọc bài, thấy chú, vẫy vẫy tay chào, lại chăm chú học bài.

Đánh răng rửa mặt xong Tần An đi ra không ngờ Đường Mị cũng xuống rồi, vờ như không có chuyện gì, đi tới bên Tần Thấm:

- Có học được bài thơ cổ nào không? Đọc cho chú nghe nào?

Tần Thấm xoa xoa đầu như suy nghĩ:

- Không ạ.

- Vậy hát cho chú nghe đi.

Tần An dụ dỗ, ông nội đã không còn đủ sức dạy Tần Thấm và Tần Viên nữa, bọn chúng nhẹ nhàng hơn không ít, khi Tần An bằng tuổi này, ba trăm bài thơ Đường chỉ là cơ sở thôi, Tam Tự Kinh, Thái Căn Đàm đều học thuộc làu làu, sau đó là bắt đầu tiếp xúc với cổ văn, suốt ngày "phong đối vũ, thiên đối địa, âm đối tình, nhật đối nguyệt".

- Cháu phải nỗ lực học tập, đừng quấy rầy cháu.

Tần Thấm nâng sách lên che mặt:

- Phải thơm chú một cái, nếu không chú không cho Tần Thấm học.

Tần Thấm kéo sách xuống chỉ má:

- Chú thật xấu.

Tần Thấm giảu môi, cứ như chẳng hề muôn thơm Tần An, mổ một cái như gà mổ thóc sau đó cười khanh khách:

- Nào, chú cháu mình cùng đọc, chú một đoạn rồi tới Tần Thấm.

Tần An cũng cười, bế Tần Thấm vào lòng, bắt chước giọng trẻ con ngêu ngao đọc:

Đường Mị cứ ngây ra nhìn hai chú cháu chơi đùa, khóe mắt hơi ươn ướt, Diệp Trúc Lan cũng được, Tôn Tôn cũng được, hay cho dù là chị An Thủy, quan trọng nhất là Tần An, mà vì đó là Tần An, nên không ai có thể thắng được mình.

Hít sâu một hơi, Đường Mị đầy tự tin đi vào bếp.

- Chân em không sao chứ?

Lý Thục Nguyệt buộc tạp dề, hai lọn tóc rối từ trán rũ xuống, nghiêng đầu nhìn chân Đường Mị:

- Em không sao, Tôn Tôn bỏ chìa khóa ở chỗ em, em treo đây nhé, lúc nào Tần Thấm muốn lên chơi còn có chìa khóa.

Đường Mị treo lên móc gỗ ở bếp:

- Tôn Tôn hình như rất sốt ruột, chị hỏi không ra... Tối qua hai đứa không cãi nhau chứ?

Lý Thục Nguyệt lo lắng hỏi:

- Không ạ, cô ấy thấy Tần An uống say liền về, nói sáng lại tới gọi Tần An, thế là vừa sáng sớm lại chạy tới, gọi Tần An đi học, bọn họ không phải sáng nào cũng đi học cùng nhau à? Còn cần chạy tới gọi nữa sao? Chị nói có kỳ lạ không? Đúng là thừa hơi.

Đường Mị rửa hành, làm bộ không sao hiểu nổi, đó là lời khai hai cô gái thông đồng với nhau sau khi đuổi Tần An đi:

- Ừ, chẳng biết bọn chúng làm gì.

Lý Thục Nguyệt cười tiếc nuối:

- Có điều chị rất hâm mộ, cùng nhau tới trường, vô ưu vô lo, chị bây giờ chỉ mong quay lại thời đó mà không được.

Ăn sáng xong Tần Thấm cao hứng lắm, nhún nhảy đeo cặp sách tới trường rồi, Tần An và Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn gặp nhau giữa đường, nói cười đi cùng nhau. Đường Mị không muốn nhìn ba người họ đi với nhau, đi đường vòng đuổi theo mẹ con Lý Thục Nguyệt.

Diệp Trúc Lan ngủ tới tận lúc Tôn Tôn về nhà gọi dậy, không biết chút nào chuyện hôm qua, Tần An càng không dám hé răng, nếu không Tôn Tôn sẽ thẹn quá hóa giận.

Trời nắng ấm, chim chóc ríu ríu đứng trên cảnh ìa phèn phẹt xuống, hôm nay là ngày đẹp.

- Tối quá mình làm bài tập chưa xong đã buồn ngủ quá ngủ mất rồi, hôm nay thế nào cũng bị phê bình.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch