Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 748: Diệp Trúc Lan thực sự đáng sợ? ? (2)

Chương 748: Diệp Trúc Lan thực sự đáng sợ? ? (2)


Diệp Trúc Lan mặt mày đau khổ:

- Sao không chép của Tôn Tôn?

Tần An lấy làm lạ:

- Chỉ biết chép bài chép bài, bài tập là phải tự mình làm, hai bạn hết thuốc chữa rồi.

Tôn Tôn trừng mắt nhìn hai kẻ thái độ học tập không đàng hoàng:

- Làm bài thì ngủ gà ngủ gật, sau đó thừa lúc mình đi tắm không giám sát liền chui vào chăn ngủ.

Diệp Trúc Lan hai tay ôm má xấu hổ, con gái mà lười quá không hay.

- Không sao, chúng là thành tích tốt, là học sinh giỏi, học sinh giỏi có đặc quyền, dù không làm hết bài tập, giáo viên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.

Tần An cực kỳ đắc ý:

Diệp Trúc Lan tán đồng, cuối kỳ vừa qua cô đứng thứ 17 toàn trường, thứ 4 toàn lớp, thấy thế là lợi hại lắm rồi.

Tôn Tôn thờ dài lắc đầu, dáng vẻ không buồn nói chuyện nữa, chỉ có đồ điên khùng hoang tưởng như Đường Mị mới coi Diệp Trúc Lan đáng sợ, nhìn Diệp Trúc Lan cái nữa, lại lắc đầu.

Diệp Trúc Lan phát hiện ra Tôn Tôn hai lần nhìn mình lắc đầu, phồng má:

- Tần An, bạn phải đả kích Tôn Tôn đi, bạn ấy vênh váo quá rồi, toàn nói chúng ta không học tốt, thế nào cũng trượt đại học... Bạn phải thi tốt hơn bạn ấy, đẩy Tôn Tôn khỏi top 3, mình sẽ hôn bạn một cái.

Tôn Tôn sau khi về nhà thì nhớ hết chuyện hôm qua, vậy mà mình còn muốn bảo vệ cô bạn này khỏi Đường Mị đấy, tức khí quay sang háy mắt với Tần An:

- Tần An, cậu thi kém hơn mình, mình hôn hai cái.

- Giỏi, Tôn Tôn, đồ xấu xa, dám quyến rũ Tần An.

Diệp Trúc Lan thở phì phì:

- Tần An, ba cái.

- Bốn.

- Sáu.

- Thôi, thôi, không hôn nữa, nếu không mình bị hai bạn hôn sưng mặt lên mất.

Tần An nói thế tay lại đưa ra nắm tay hai cô gái:

Diệp Trúc Lan vùng vẫy một lúc rồi để Tần An nắm, Tôn Tôn thì tức giận trừng mắt với Tần An, giật tay lại, con trai con gái dù quan hệ tốt tới mấy cũng không thể nắm tay nhau đi trên phố được, sẽ bị người ta cười, Tần An lại còn nắm tay hai cô gái.

- Ài, nói không chừng lần này mình sẽ giành lại hạng nhất đấy, trừ khi mình cố ý làm sai, nếu không Tôn Tôn, vị trí thứ ba của bạn bị dao động rồi.

Tần An biết Tôn Tôn chỉ cãi vã với Diệp Trúc Lan thôi, với tính cách của cô, nếu y cố tình thi không tốt, Tôn Tôn sẽ chẳng vui:

- Người đứng thứ hai bây giờ là Lâm Ích Dương, mình thấy cậu ta khó giữ vị trí lắm, nghe nói cậu ta viết cho Kỷ Yên rất nhiều thư tình.

Tôn Tôn kiêu ngạo hất cằm:

- Mình sẽ lấy vị trí của cậu ta.

- Kỷ Yên á?

Tần An nhớ Kỷ Yên lớp trưởng lớp 158, bạn thân của Ngải Mộ, một cô gái rất chanh chua, y chẳng làm gì đắc tội cũng bị cô gái này mỉa mai ngọt nhạt suốt, vậy mà có người thích? Cơ mà phải thừa nhận, nhìn cũng xinh lắm:

- Này, mình vừa nhận ra một điều, hai bạn xem, tên mình và Chu Nhã Nam giống nhau lắm đấy, đều có bính âm ZY cùng với N và L, trong khẩu âm của chúng ta, Lan và Nam giống nhau, Diệp và Nhã cũng không khác nhau là bao. Nếu bạn ấy thi được hạng nhất, nói không chừng người ta nói, mọi người nhớ nhầm rồi, người đứng đầu Nhất Trung là Diệp Trúc Lan chứ không phải Chu Nhã Nam.

Diệp Trúc Lan đột nhiên hớn hở chạy lên phía trước hai người bạn, mắt sáng lên như phát hiện ra cái gì ghê gớm lắm:

- Mình mà đứng thứ nhất, sẽ ngày ngày cười hai kẻ ngốc các bạn.

- Muốn được thứ nhất phải dựa vào học tập, không phải dựa vào ảo tưởng.

Tôn Tôn thua đầu óc của Diệp Trúc Lan, cô bạn này mà không có áp lực là chẳng buồn học tập:

- Đúng thế, lần này mình ủng hộ Tôn Tôn.

Tần An thấy tới lúc phải tăng áp lực cho Diệp Trúc Lan rồi, nếu không tới khi thi đại học, nước tới chân mới nhảy e không kịp:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch