Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 749: Bại gia tử. (1)

Chương 749: Bại gia tử. (1)



Tới trường, học được hết tiết hai thì Tần An và Đồng Quan bị gọi tới ban hậu cần của trường, ở đó gặp Bành Hi Hiền, vừa xuất viện mà nụ cười vẫn sáng lạng lắm, chỉ là mệt vết thương gần tai làm nụ cười của hắn trông hơi ghê rợn, đang đứng cùng Lý Tư Nguyên người phụ trách ban hậu cần, còn có Chu Kiến Bân bí thư chi đoàn. Ngải Mộ, Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan, Kỷ Yên, Thái Yên, Chu Nhã Nam, Tần Hồng Thương toàn những mỹ nhân của năm như thứ nhất đều góp mặt, Lâm Ích Dương, mấy võ sinh cao lớn, năm thứ hai thứ ba cũng toàn là những nữ sinh xinh đẹp yểu điệu, nam sinh cao lớn đẹp trai.

Hình như mỹ nam mỹ nữ của Nhất Trung đều tụ tập hết ở đây rồi, hoành tráng không thua hội diễn văn nghệ.

Các lớp theo thói quen đứng cùng nhau, Ngải Mộ đi tới chỗ Tần An, Đồng Quan, hỏi nhỏ:

- Các cậu biết vì sao tìm chúng ta không?

- Chắc là có hoạt động gì đó.

Đồng Quan nói một câu rất vô nghĩa thừa thãi:

- Vì chúng ta nam thì cao lớn đẹp trai, nữ thì xinh đẹp vóc người tốt.

Tần An mặt dày tự nhận, trong lớp 156, y và Đồng Quan tuy không cao lớn nhất, nhưng ngoài hình tốt nhất:

- Không đứng đắn.

Ngải Mộ không hỏi nữa, dù sao lát nữa là biết rồi:

Mọi người châu đầu ghé tai thì thầm, mỗi người đều có suy đoán riêng, một lúc Đường Mị đủng đỉnh đi tới, tay cầm cuốn sách to che hết mặt, không biết có phải có dị năng hay không, đi như thế mà chẳng xô phải cái gì hết, tới nơi tránh xa người khác, tự đứng một mình trong góc.

Bành Hi Hiền tức thì biến sắc, người đứng càng thêm thẳng, nỗ lực làm mình trông có khí thế hơn một chút.

Lý Tư Nguyên thấy người đã tới đủ, hắng giọng nói:

- Vì hưởng ứng yêu cầu bốn mới phong khí mới văn minh mới hình tượng mới giáo dục mới do sở giáo dục tỉnh đề ra, giáo ủy thành phố muốn Nhất Trung chúng ta là trường học kiểu mẫu quán triệt tinh thần bốn mới, vừa vặn Quỹ giáo dục của hội sở Lạc Thần quyên tặng trường ta một số đồng phục mới. Nhà trường quyết định tổ chức đại hội triển lãm, lát nữa có lãnh đạo giáo ủy và quỹ giáo dục, cùng với giáo viên và học sinh trong trường tới lễ đường tham quan thành quả bốn mới của chúng ta, các em thay đồng phục mới đi.

- Oa, thật hả thầy, đồng phục mới.

Đám thiếu nam thiếu nữ ở dưới reo hò, dù người bẽn lẽn nhất cũng không xấu hổ, vì ai nấy đều quá ghét cái đồng phục cũ rồi:

- Có cần đi cat walk không thầy?

Mọi người cười rộ.

- Đi bình thường là được, đây là biểu diễn hình tượng, không phải bảo các em làm người mẫu.

Chu Khiến Bân nghiêm túc quát:

- Các em trật tự, nhiệm vụ lần này không phải dễ hoàn thành, các em tới đây báo cỡ áo của mình đi, sau đó nhận quần áo, không được bới chọn lung tung làm hỏng áo, đây không phải là đi mua quần áo đâu, bộ nào cũng giống nhau cả thôi.

Lý Tư Nguyên vỗ vỗ tay nói át đám đông ầm ĩ:

Tiếp đó Bành Hi Hiền mở một cái hộp giấy, lấy ra hai bộ đồng phục nam và nữ.

- Oa.

Phía dưới thét chói tai, lúc này phim Hong Kong, Đài Loan lấn át tuyệt đối phim trong nước, mọi người nhìn một cái là nhận ra kiểu dáng đồng phục bên đó.

Ngải Mộ kinh ngạc nhìn Tần An, cô đã xem mẫu thiết kế đồng phục mà Tần An vẽ, nhưng cô không hiểu vì sao vì chuyện nhỏ này mà Tần An tốn công như thế? Bại gia quá mức...

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn thì đỏ mặt, quả nhiên là Tần An giở trò.

Những người khác thì đều đang hưng phấn nhìn ngó bàn tán đồng phục mới, Tần An một mình tưởng tượng khung cảnh một ngày nắng ấm hoa nở, nữ sinh mặc những bộ đồng phục này tới trường, còn cả chiếc tất trắng, tuy váy che đầu gối, nhưng thế nào cũng có những lúc tung bay che không hết, khắp trưởng đều là cảnh này, đâu đâu cũng thấy thiếu nữ thanh thuần, đó mới là trường học mà y ao ước.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch