Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 750: Bại gia tử. (2)

Chương 750: Bại gia tử. (2)


Mọi người xếp hàng nhận đồng phục, các cô gái chen nhau vào phòng thay quần áo sau sân khấu lễ đường, nam sinh về KTX.

Đường Mị vẫn là người cuối cùng, chậm rãi nói:

- Em cũng muốn.

Lý Tư Nguyên hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn, tóc rối như cái ổ gà, đeo cái kính mà năm mươi tuổi vẫn còn chưa đủ tuổi đeo, quần áo thì thùng thình, ông ta phụ trách hậu cần, ít chú ý đến chuyện học sinh nên không biết Đường Mị:

- Em ở lớp nào? Ai bảo em tới?

- Lớp 156, thầy Cung Lâm Tường.

Đằng sau đã có người cười khúc khích, hiển nhiên đều biết vì sao Lý Tư Nguyên lại hỏi thế.

- Thầy Cung làm sao thế, đây là nữ sinh xinh đẹp nhất của lớp 156 à, còn lên sân khấu biểu diễn đấy, còn chú ý tới hình tượng nữa không?

Lý Tư Nguyên hơi tức giận:

Tần An ở phía sau cười lớn rất cực kỳ bất lương, học sinh năm thứ nhất thì đều cố nhịn, ai chẳng rõ hung danh của Đường Mị.

Đường Mị trừng mắt với Tần An, kiêu ngạo nói:

- Thầy hỏi thử hỏi họ xem ai dám nói là mình xinh đẹp hơn em?

Cái này mà còn phải hỏi à? Lý Tư Nguyên muốn nói bà vợ già của mình còn xinh đẹp hơn bội phần, chỉ là nhìn về số đám nữ sinh, không thấy ai cười cả, hoặc là có chút bất mãn với Đường Mị, nhưng không ai lên tiếng phản đối.

Mặc dù không nữ sinh nào bạo dạn tới đi ra nói mình xinh đẹp, song ông ta nhìn vẻ mặt là hiểu rồi, có vẻ tất cả đều thừa nhận lời Đường Mị. Bất giác nhìn kỹ lại cô gái kỳ quặc này, thế này là sao? Chẳng lẽ mình không theo kịp thời đại nữa, không hiểu được thẩm mỹ quan của giới trẻ bây giờ.

- Thưa thầy, Đường Mị rất xinh đẹp, chỉ là bạn ấy... Ừm, không biết ăn mặc.

Ngải Mộ không biết hình dung Đường Mị ra sao, nhưng cô rất bênh vực bạn cùng lớp:

- Nếu thế, được rồi, Chu Kiến Bân, kiếm số áo.

Lý Tư Nguyên chỉ biết lắc đầu:

Đường Mị gật đầu với Ngải Mộ, coi như cám ơn cô đứng ra nói, cầm đồng phục tới trước Tần An, cười lạnh:

- Cười vui nhỉ?

- Bạn tự chà đạp bản thân còn không cho người ta cười à?

Tần An thản nhiên thửa nhận:

- Tôi không biết cậu còn có cái sở thích này đấy, lần trước thì quyên tặng đàn piano, lần này thì quyên tặng đồng phục, cậu có khí phách lắm, biết hưởng thụ lắm, một buổi biểu diễn của cả nghìn cô gái, ai có thể biết hưởng thụ hơn cậu? So ra đám nam nhân có chút tiền là đi bao người mẫu, có scandal với minh tinh, nuôi tiểu tình nhân, đúng là là vô vị, chẳng hề có tình thú. Bọn họ mà biết cậu làm thế này, chắc sẽ coi thành thần tượng, nam nhân tầm thường làm gì đạt được cảnh giới này.

Đường Mị mỉa mai hết mức có thể:

- Bạn hiểu tôi đấy.

Tần An mặt rất dày, tự động coi đây là lời khen:

- Biến thái.

Đường Mị giơ đồng phục lên lẩm bẩm:

- Đây không phải là biến thái, tôi lại chẳng phải muốn nuôi hậu cung có nghìn cô gái mặc đồng phục cho tôi xem, đây gọi là thưởng thức, tăng thêm một phong cảnh tươi đẹp cho trường học.

Tần An khinh bỉ nói:

- Chỉ kẻ biết thái mới nhìn cái gì cũng thành biến thái.

Mỗi một cô gái mỹ lệ là một phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp.

Có người nhìn cô gái xinh đẹp đó, nhìn thấy phần tạo hình của mẹ thiên nhiên, cảm thán cái cảm giác động lòng người ấy. Có người nhìn thấy nhưng lại nghĩ cô gái như vậy sẽ bị nam nhân chà đạp thế nào, sau đó ảo tưởng đủ loại tư thái triền miên, giống thay diễn viên trong phân cảnh nào phim ảnh nào đó, đầu óc toàn dâm dục.

Tần An không phải loại thứ hai, y chỉ thuần túy nhìn, trong mắt là phong cảnh mỹ lệ.

- Biến thái:

Kệ cho Tần An nói hay ho tới đâu, Đường Mị cũng chỉ có hai chữ đó, càng nhìn bộ đồng phục càng khó có kết luận khác:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch