Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 751: Lời đề nghị bất ngờ (1)

Chương 751: Lời đề nghị bất ngờ (1)



- Không thích mặc thì thôi, ai thèm, lát nữa tôi có thể nhìn thấy Diệp Tử, Tôn Tôn, Ngải Mộ, Chu Nhã Nam, Thái Yên, Nguyệt Lộ, Tần Hồng Thương, Giang Linh Tuyền mặc rồi, không ai kém bạn hết, hơn nữa bọn họ mặc vào mới có cảm giác thần khiết đặc biệt của nữ sinh cao trung, còn bạn mặc vào giống cưa sừng làm nghé.

Ánh mắt Tần An nhìn xuyên qua vai Đường Mị dừng ở số mỹ nhân kia, coi cô như không tồn tại:

- Tôi mới mười sáu.

Đường Mị nghiến răng ken két:

- À ừ.

Tần An qua loa đáp, bộ dạng hoàn toàn không hứng thú:

- Tôi cho cậu xem, sẽ không giống với họ.

Đường Mị mắt đảo một vòng, cô nhận ra Tần An cố tình khích mình rồi:

- Có gì khác?

- Chỉ cần cậu thích, y tá, tiếp viên hàng không, giáo viên.. gì cũng được.

Đường Mị ném đồng phục đi, xỉa tay vào ngực đẩy Tần An dần lùi tới sát tường, tay ôm cổ Tần An, thổi phù vào tai y, giọng như yêu tinh dụ hoặc:

- Họ mặc, cậu chỉ có thể nhìn không thôi, tôi cho cậu cơ hội...

Tần An nóng tai, đang định đẩy Đường Mị ra thì nghe Lý Tư Nguyên giận dữ quát lên:

- Đường Mị, em làm cái gì thế hả?

Cùng với tiếng quát này, tất cả mọi người đều nhìn sang phía này, đám đông đang háo hức khoe nhau đồng phục mới im phăng phắc.

Chuyện yêu đương trong trường thì có, nhưng ai lại dám tình cảm thân thiết ở chỗ đông người thế này không?

Đây thực sự là không biết xấu hổ nữa.

Tần An là nam sinh phong vân nhất trường, Đường Mị cũng là cô gái cá tính nhất, nghe đồn bọn họ có chút ái muội với nhau, nhưng cảnh tượng này làm người ta khó tin, dù sao Tần An và Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan thân mật là điều ai cũng biết, nhưng Đường Mị ở đâu ra?

Bành Hi Hiền càng âm trầm, nhớ tới chuyện mình hẹn Đường Mị khiến bản thân bị ăn đòn, vậy mà Đường Mị lại không biết xấu hổ ôm Tần An, như mấy nữ nhân lẳng lơ quyến rũ nam nhân, bằng vào cái gì lại đối xử với hắn như thế, mà với mình...

- Nhìn cái gì mà nhìn, không biết nhìn người ta như thế là mất lịch sự à?

Đường Mị buông tay, cầm lấy đồng phục đi thẳng:

Diệp Trúc Lan giảu môi, ủy khuất vô cùng, thấy Tần An nhe răng cười nịnh hứ một tiếng quay đầu đi.

Không khí vô cùng quái dị, Đường Mị gây chuyện xong là đi mất, bỏ lại Tần An ở lại, dù y mặt dày tới mấy cũng lúng túng, nói Lý Tư Nguyên:

- Thầy Lý, bạn ấy đùa thôi, tại vừa nãy em trêu bạn ấy nên cố tình báo thù, tính cách Đường Mị hơi khác người, thầy đừng để ý, thầy Cung thế nào cũng giáo dục một trận.

Lý Tư Nguyên hừ mạnh một tiếng, quay đi làm việc của mình, lắc đầu liên hồi, miệng thì không biết lẩm bẩm gì nữa.

Người khác không nhìn Tần An nữa, người hâm mộ, kẻ đố kỵ, hầu hết bọn họ được chứng kiến Đường Mị trên sân khấu.

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đi tới chỗ Tần An.

- Lưu manh.

Tôn Tôn buông một câu, mặt cực kỳ âm u:

- Mình không làm gì hết, chỉ đứng yên một chỗ, sao lại mắng mình?

Tần An kêu oan, y để ý nhất là phản ứng của Diệp Trúc Lan, đưa tay vuốt má cô:

- Bạn biết Đường Mị rất kỳ quái mà, mình không có ý gì hết, thật đấy, Diệp Tử tim mình nhất đúng không?

- Lưu manh, đừng sờ má mình, ghét lắm, bị con gái khác ôm, không thích bạn nữa.

Diệp Trúc Lan thè lưỡi một cái, kéo Tôn Tôn chạy đi:

Tần An thở phào, vẫn là Diệp Tử tin tưởng mình nhất, giận một chút là thường tình thôi, định đi không ngờ thấy Chu Nhã Nam đứng đó nhìn mình, hai người ở trường tuy vài lần gặp nhau, song chưa từng nói chuyện:

- Có gì sao?

- Đồng phục của cậu bị rơi cúc kìa.

Chu Nhã Nam mỉm cười chỉ đồng phục Tần An cầm, cô có hai má lúm đồng tiền rất duyên:

- A, cám ơn.

Tần An nhấc lên xem, một cái cúc áo bị rơi trong túi ny lông:

- Mấy người này làm ăn qua loa quá.

- Lát nữa biểu diễn phải làm sao?

- Khoác cũng được mà, về rồi mình đơm lại.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch