Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 752: Lời đề nghị bất ngờ (2)

Chương 752: Lời đề nghị bất ngờ (2)


Tần An thấy không thành vấn đề, loại áo vest này ít khi cài cúc, hẳn là không ai chú ý:

- Để tôi đơm lại cho.

Chu Nhã Nam nói rồi lấy từ trong túi áo ra một cái hộp nhỏ đựng kim chỉ:

Tần An ngạc nhiên lắm, ở thế hệ của y, tuyệt đại đa số là con một, có mấy cô gái còn biết dùng kim chỉ đâu, ví dụ Diệp Trúc Lan đụng tới việc này thì thế nào cũng đâm bản thân chảy máu, Tôn Tôn tuy biết nhưng cô gái luôn đem kim chỉ trên người thì mang ý nghĩa khác, khẳng định phải có kỹ thuật rất cao, hơn nữa còn đặc biệt yêu thích việc này, giống như Liêu Du vậy.

Chu Nhã Nam nhoẻn miệng cười:

- Khó tin quá à?

Tần An thành thực gật đầu:

- Tôi quen rất nhiều cô gái, nhưng chưa bao giờ có ai đem kim chỉ trên người.

- Giờ thì biết một rồi.

Chu Nha Nam vừa nói vừa xâu chỉ qua lỗ kim, rất thuần thục:

- Đưa tôi nào.

- Cám ơn nhé.

Đơm cúc không khó, dù là người chưa bao giờ tiếp xúc với chuyện may vá cũng làm được, tối đa chỉ xấu một chút thôi. Chu Nhã Nam đơm xong, Tần An định kiếm kéo thì cô kéo căng chỉ, cắn một cái đứt luôn, kiểm tra không có vấn đề mới trả lại.

Tần An lại cám ơn.

- Cám ơn cậu mới đúng, vừa nãy nghe Đường Mị nói, số đồng phục này do cậu nghĩ cách tài trợ cho trường đúng không?

Chu Nhã Nam cất kim chỉ đi:

Tần An hơi đỏ mặt, Chu Nhã Nam nghe thấy cái này ắt nghe thấy cái khác, chỉ là lúc đó bọn họ ở trong góc, cách người khác khá xa, làm sao Chu Nhã Nam nghe thấy.

- Không phải cố ý đâu.

Chu Nhã Nam hơi ngại ngùng:

- Tôi biết đọc môi.

Đọc môi? Tần An nhìn kỹ lại Chu Nhã Nam, không ngờ cô gái xinh đẹp như thế lại có vấn đề về nghe, thậm chí có thể bị điếc, thường chỉ có người như vậy mới học cách đọc môi để hỗ trợ giao lưu, Tần An hiểu người đã học rồi thì bản năng luôn chú ý môi người khác, thảo nào hai người nói chuyện thấy ánh mắt Chu Nhã Nam không nhìn vào mắt mình mà hơi nhìn xuống.

Người biết đọc môi đều phải có nội tâm kiên cường, có nghị lực, kiên nhẫn, nếu không có tố chất này thì không học được giọng môi.

Chỉ là một cô gái như vậy lại đứng đầu toàn khối.

- Không sao cả.

Lần đầu tiên Tần An thấy, thành tích học tập của mình không đáng để kiêu ngạo:

- Cậu biết hả?

Chu Nha Nam cười, nụ cười trong vắt như ánh nắng chiếu lên bãi cỏ:

Tần An gật đầu, một cô gái có khuyết tật mà lại không tự than thân trách phận, nỗ lực vươn lên như người thường, lại có tinh thần tươi sáng như thế, y thu lại chút thương hại vừa rồi, vì không cần, cũng không đủ tư cách thương hại cô.

- Trừ chủ nhiệm lớp và hai người bạn tôi biết thôi, không có gì phiền cả, mỗi điều khi nói chuyện với người khác, tôi khiến họ phải sờ lên miệng vì tưởng mình ăn chưa lau miệng.

Tần An nghe vậy đưa tay sờ miệng, khiến Chu Nha Nam phì cười, hai lúm đồng tiền hiện ra vô cùng đáng yêu.

- Tôi sẽ không với ai đâu.

Tần An lấy làm lạ, Chu Nha Nam không cần người khác thương hại, vì sao lại đem chuyện đó nói ra với mình:

- Ừm, không sao, chỉ là... thực ra tôi ở lại đợi cậu là có lý do, muốn cậu giúp.

Chu Nhã Nam ngập ngừng:

- Không biết chuyện này có đường đột quá không.

- Bạn nói đi.

Tần An kỳ thực định đồng ý luôn, y thấy một cô gái như vậy sẽ không đưa ra thỉnh cầu hoang đường.

- Ừm, là thế này, bọn trẻ ở cô nhi viện đều giống mình, may vá rất giỏi, vốn nhà máy may Số Một giao cho chúng làm ít công đoạn đơn giản, nhưng giờ nhà máy bị đổ bể rồi, cô nhi viện mất đi một khoản thu nhập.

Chu Nhã Nam có chút thấp thỏm:

- Nếu lần sau cậu định làm đồng phục nữa, có thể để bọn chúng làm không, tôi đảm bảo bọn chúng sẽ còn làm tốt hơn lần này, tuyệt đối không có chuyện để cúc rơi ra đâu.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch