Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 753: Làm chuyện vô ích. (1)

Chương 753: Làm chuyện vô ích. (1)



Tần An vốn rất đắc ý về kế hoạch váy ngắn sân trường của mình, nghe Chu Nhã Nam nói xong lại thấy hổ thẹn vì mình tiêu tiền một cách bừa bãi như vậy:

- Chắc không làm nữa đâu.

- Thế à?

Chu Nhã Nam thất vọng lắm:

- Có điều đợi tôi lên tỉnh thi về, bạn có thể đưa tôi tới cô nhi viện được không? Nói không chừng tôi có biện pháp.

Tần An thoáng suy nghĩ, lòng đã có chủ ý:

- Được.

Chu Nhã Nam cười như hoa đào nở rộn ở Đào Hoa nguyên:

- Đi thôi, chúng ta tốn thời gian quá rồi, không tới lễ đường là có người đi tìm đấy.

Chu Nhã Nam "ừ" một tiếng:

- Chúc cậu lần này cũng đoạt giải nhất.

- Đừng nhắc tới nữa, dù đứng thứ nhất cũng không thể so với bạn.

Tần An ngưỡng mộ những bậc thầy dùng tài hoa làm chấn kinh thế giới như Leonardo da Vinci, hay dùng trí tuệ của mình thúc đẩy văn minh nhân loại như Aert Einstein, Tesla, còn trong hiện thực cuộc sống, người khiến y bội phục tôn trọng nhất là như cô gái trước mắt:

- Vì sao, bất kỳ ai dùng khả năng của mình lấy được thành tích, dù người đó có ưu thế gì, đó cũng là chỗ độc đáo riêng của người đó. Nếu tôi giống người bình thường, có lẽ chưa chắc đã biết nỗ lực, bởi thế đây là ưu thế của tôi.

Chu Nhã Nam lần nữa mỉm cười:

Khổng Tử nói, ba người đi cùng nhau ắt có một người là thầy ta, hôm nay Tần An đã được một bài học.

Hai người chia tay dưới lầu, Tần An tới KTX nam thay đồng phục, nam sinh có phần tùy tiện, thậm chí thay luôn ở hành lang, quần áo thay ra vứt bừa lên đó.

Tần An thay xong đồng phục mới thấy Bành Hi Hiền mình trần từ trong một gian phòng đi ra, lấy cái áo, lưng hắn có vết thương dài, tuy không hỏi Đường Mị, nhưng đoán tám phần là do cô làm, cả trường chỉ có Đường Mị có thể khiến Bành Hi Hiền nuốt trái đắng thôi.

Không biết Bành Hi Hiền đắc tội với Đường Mị thế nào mà chuốc lấy hậu quả này.

Chu Nhã Nam là người cuối cùng tới lễ đường, những cô gái khác đều đang giúp nhau chỉnh đồng phục.

- Tôn Tôn, bạn cầm giúp tôi được không?

Xung quanh không có chỗ treo quần áo thay ra, Chu Nhã Nam liền nhờ cô gái gần mình nhất:

- Ừ được, bạn là Chu Nhã Nam à?

Tôn Tôn cầm lấy áo Chu Nhã Nam thay ra:

- Đúng rồi, bạn gì đó của bạn, à mình nhớ rồi, Diệp Trúc Lan không ở đây à?

Chu Nhã Nam thuận miệng hỏi:

- Bạn ấy đi cùng Đường Mị.

Tôn Tôn có chút lo lắng:

Vì luôn chú tâm quan sát môi người khác, nên Chu Nhã Nam cũng giỏi phân biệt thần sắc của mọi người:

- Đường Mị là cô gái lợi hại.

Tôn Tôn gật đầu, đây là điều năm thú nhất đều thừa nhận rồi:

- À phải, vừa rồi mọi người đều xuống lầu, không thấy bạn và Tần An, hai bạn nói chuyện với nhau à?

- Ừ, cậu ấy bị đứt cúc áo, tôi đơm giúp.

Chu Nhã Nam bật cười:

- Yên tâm, tôi và Tần An không có gì đâu, nhờ cậu ấy một việc, Tần An hứa đi thi về sẽ cùng tôi tới thăm cô nhi viện, các bạn đi chứ?

- Ừ.

Tôn Tôn hơi xấu hổ, cứ thấy Tần An tiếp xúc với cô gái xinh đẹp gì là nghi thần nghi quỷ, tên xấu xa đó rất giỏi trêu chọc người khác.

- Thế thì tốt quá, con trai đều thích thể hiện trước mặt con gái mà.

Chu Nhã Nam háy mắt:

- Bạn thường tới cô nhi viện thăm trẻ con à?

Tôn Tôn từng tham gia hoạt động quan tâm người tàn tật và cô quả, nhưng chưa từng tới cô nhi viện, vì ở trán Thanh Sơn không có:

- Tôi lớn lên trong cô nhi viện, sau đó được cha mẹ tôi nhận nuôi, song đa phần không có may mắn đó, bọn chúng đều khuyết tật, không ai nhận cả.

- Tôi nhất định sẽ đi, Tần An mà không giúp, tôi và Diệp Tử sẽ không tha cho cậu ta.

Giọng Chu Nhã Nam chỉ trần thuật chuyện bình thường lại khiến Tôn Tôn thấy chua xót:

Đường Mị và Diệp Trúc Lan đứng ở hàng rào bên cạnh lễ đường.

Diệp Trúc Lan tò mò hỏi:

- Sao bạn lại ăn mặc thành thế này?

- Tôi thích.

Đường Mị đáp đơn giản, người bình thường lúc này đáng lẽ phải hỏi cô là gọi mình ra làm gì, Diệp Trúc Lan lại hỏi cái khác:

Diệp Trúc Lan hôm đó cũng nhìn thấy Đường Mị xinh đẹp trên sân khấu thế nào:

- Bạn lạ thật đấy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch