Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 754: Làm chuyện vô ích. (2)

Chương 754: Làm chuyện vô ích. (2)


- Không lạ bằng bạn đâu.

- Lần đầu chúng ta gặp nhau, bạn bắt nạt mình và Tôn Tôn, Tần An từ lúc đó không thích bạn.

- Bạn thù dai thật đấy.

- Mình không thù dai, chỉ không thích kiểu bạn làm cho những người khác khó chịu thôi, đâu ai có lỗi gì với bạn đâu.

Diệp Trúc Lan có chút bất mãn:

Từ lúc nhìn thấy Đường Mị ôm cổ Tần An trước mặt mình, Diệp Trúc Lan đã hiểu vì sao Tôn Tôn ghét Đường Mị rồi, vì Đường Mị muốn cướp Tần An của mình. Tần An cất Diệp Tử vào trong tim, muốn cướp Tần An, phải lấy Diệp Tử từ trong tim Tần An ra.

Diệp Trúc Lan không để chuyện đó xảy ra, cô sẽ không bao giờ đi, cô sẽ chiếm vị trí đó, không ai cướp được, Đường Mị đừng có mơ.

- Mình không biết bạn gọi mình ra đây làm gì, nhưng mong bạn đừng cớ làm những chuyện khiến người khác không vui.

Diệp Trúc Lan nói hết sức thẳng thắn trực tiếp, không hề đe dọa hay cầu xin:

- Tôi từng nghĩ, nếu không có tôi tham gia vào, bạn và Tần An có kết thúc một cách bi kịch không, đợi tôi kiếm đúng thời điểm tiến vào, mới phát hiện ra, đó là lúc bi kịch của mình bắt đầu... Bất kể tham gia hay không, với tôi cũng là bi kịch, tôi chỉ muốn thay đổi bi kịch thành kịch vui kết thúc viên mãn thôi.

Đường Mị đưa tay với chiếc lá xanh nõn trên cao:

- Con người cả đời không phải theo đuổi điều đó sao, biết không thể, cũng muốn thử, hạnh phúc của bản thân phải tự mình tranh thủ. Giống như chuyện cậu ấy đang làm, tôi cũng làm chuyện tương tự thôi.

- Chẳng hiểu bạn nói cái gì, về đây.

Diệp Trúc Lan thấy điều mình cần nói đã nói rồi, chẳng muốn ở lại nghe chuyện điên khùng:

Đường Mị chưng hửng nhìn Diệp Trúc Lan nói đi là đi, cảm giác vừa rồi mình nói linh tinh như đồ ngốc, cô còn chưa nói được một nửa điều muốn nói, đồng thời vẫn không nhìn ra Diệp Trúc Lan có gì để Tần An yêu thích như thế, vẻn vẹn là mối tình đầu? Vẻn vẹn vì tiếc nuối?

Chỉ biết hôm nay cố tình khiêu khích Diệp Trúc Lan trước đám đông vô nghĩa rồi.

Diệp Trúc Lan về tới khu thay quần áo ở lễ đường, thấy Tôn Tôn và Chu Nhã Nam đang nói chuyện.

- Xin chào, mình là Chu Nhã Nam.

Thấy Diệp Trúc Lan đi tới, Chu Nhã Nam nhoẻn miệng cười:

- Mình biết bạn, bạn là đối tượng mà Tôn Tôn và Tần An nỗ lực muốn vượt qua đấy.

Diệp Trúc Lan hơi xấu hổ, chuyện hai người cùng bính âm không nói ra nữa:

- Vậy thì mình phải cố gắng gấp bội rồi.

Chu Nhã Nam lập tức thích tính cách tự nhiên đơn thuần của Diệp Trúc Lan:

- Còn bạn thì sao?

- Mình đâu có lợi hại như thế, mấy bạn tự đánh nhau là được rồi.

Diệp Trúc Lan lắc đầu, trước mắt cô là hai cô gái ưu tú nhất của Nhất Trung, đều xinh đẹp hơn mình, học giỏi hơn mình, lại còn... mắt liếc qua ngực Chu Nhã Nam, đến ngực cũng to hơn mình, đúng là tức chết mà:

- Bạn không biết Diệp Tử rồi, không chỉ ngốc, còn là heo lười.

Tôn Tôn thấy Diệp Trúc Lan vẫn bộ dạng tươi vui thì yên tâm, xem ra Đường Mị rốt cuộc không dám ra tay với Diệp Trúc Lan, nếu gây sự với Diệp Trúc Lan thì chỉ khiến Tần An phản cảm:

- Bạn dám mắng mình à?

Diệp Trúc Lan cười hì hì mắt nhìn vào cổ Tôn Tôn:

Tôn tôn vội vàng tránh sang bên, cô không muốn bị mất mặt trước Chu Nhã Nam vừa quen, từ khi bí mật của cô bị Diệp Trúc Lan phát hiện, cô luôn ở thế bị động.

- Hi hi, mình thắng, bạn không được nhờ Tần An giúp đâu đấy.

Diệp Trúc Lan dương dương đắc ý:

- Mình không thèm làm như bạn, bản thân thắng không cho người khác tìm người giúp, mình thua lại đi gọi viện binh.

Tôn Tôn hừ một tiếng:

- Đi thôi, giáo viên gọi rồi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch